xin anh đau quá buông tôi ra

Trần Kiều không vui, anh sẽ thuận theo. Vô cùng quy tắc, nếu không làm tình, thì sẽ ôm cô ngủ, thân mật gần gũi giam cô vào lòng, rồi áp mặt vào người cô. nếu bảo anh buông ra nữa chắc chắn anh sẽ không nhượng bộ đâu. Em đau ở đâu, ở đâu, nói cho tôi biết Anh nói quá mệt mỏi, sợ tôi, thấy tôi là người soi mói, nham hiểm, hai mặt, là người quá thông minh, việc gì cũng biết. Tôi đang rất hoang mang, đau khổ và không biết phải làm gì. Chồng đã kiên quyết bỏ mà tôi vẫn níu kéo dù anh nói có chết cũng không sống với tôi nữa, không bao giờ thay đổi quyết định. Trong cơn đau tim oằn oại, chị mở mắt ra nhìn hai con : Tội nghiệp con tôi. Đêm nay, chị âm thầm ngồi đây, lặng lẽ, chịu đựng, nhìn các con thơ đang an giấc điệp mà lòng chị như có ai cào cấu. Giọt nước mắt ấm nóng của cô chạm vào tay hắn khiến hắn giật mình, có cái gì đó khiến hắn đau đớn, buông cô ra, hắn lạnh lùng nói:" Từ mai, cô ngày ngày phải chăm sóc mẹ con cô ấy", nói rồi hắn quay đi, hắn không dám tiếp tục nhìn nữa, hắn sợ chỉ một giây nữa, nước mắt cô sẽ thiêu rụi trái tim hắn. Vậy là cuộc hôn nhân 7 năm của chúng tôi đã kết thúc, dù tôi ra sức níu kéo. Vì còn yêu và vì con, tôi chấp nhận tha thứ, nhưng anh không cần cơ hội quay về. Anh nói anh "còn yêu cô ấy". Cô ấy là mối tình đầu 8 năm của anh. Mối tình khiến anh đau khổ suốt thời gian dài. Frauen Suchen Mann Für Eine Nacht. “ Duật Hy Phàm ! Đủ rồi ! Buông tha cho tôi ! Xin anh ! “ Một cô gái đau khổ , khóc suốt mướt . Quỳ grập xuống chân người đàn ông mà van xin khẩn thiết .Nhưng , người đàn ông đó vẫn lạnh lùng , ngước đôi mắt lạnh như băng tước lên di mộ bức ảnh . Hất tay cô gái ra . “ Đừng động vào tôi ! Chỉ cần nghĩ cô là con gái của ông ta , mang trong mình dòng máu dơ bẩn ấy là tôi lại không thể chịu nổi ! “Gân xanh trên khuôn mặt hắn nổi lên . Trên đôi mắt đã hiện lên vài tia máu đỏ . “ Tôi tin cha tôi không phải là người như vậy ! Vả lại , đã 5 năm rồi ! Anh còn muốn hành hạ tôi đến bao giờ nữa ? “ “ Khi nào cô chết ! Tôi mới buông tha cho cô ! “Từng câu , từng chữ như dăn lên . Sao mà lại vô tình như thế !Nước mắt coi chảy dài trên khuôn mặt thanh tú . Cô ... nhớ nụ cười trước kia của hắn ! Nụ cười sao mà chói chẳng như ánh nắng mặt trời ! Không lẽ ... cả một đời này ? Cô và hắn lại không chung duyên ? —————Tại một nghĩa trang ở thành phố A “ Hy Hy ! Sao cô còn không mau tỉnh dậy ? Tôi tha thứ cho cô rồi đây ! ... “Một người đàn ông ôm lấy bia mộ một người con gái , khóc đến đau lòng . Người đàn ông đó là - Duật Hy Phàm ! Người đàn ông sĩ tình .Cô đã ra đi mãi mãi trong một vụ tai nạn thảm khốc vào 3 tháng trước .Lý do là cô đẩy anh ra khỏi chiếc ô tô sắp lao vào anh . Do anh không để ý mà đi thản nhiên trên đường ! “ Đường Quân Hy ! Mau mau tỉnh dậy ! Dậy đi ! Tôi mệt rồi ! Tôi nhớ em ! Tôi yêu em ! Yêu cô , nhưng lại không thể buông bỏ thù hận trong lòng . Giờ đây , khi nói ra lời yêu thì đã quá muộn . Hắn khóc thương tâm , nhớ người con gái lúc xưa đã yêu hắn bằng cả trái tim mình !Hết . Park Hye Ji giống như bị sét đánh lên người vậy, bước chân sững Hye Ji?Tiếng kêu gọi của người đàn ông này, Tại sao lại giống hệt như Jeon Jungkook vậy? Còn bàn tay to lớn này đang nắm chặt lấy cổ tay của cô, cảm giác độ ấm của lòng bàn tay ấy, tại sao lại quen thuộc như vậy?Hốc mắt Park Hye Ji đỏ ửng lên, những chuyện năm xưa như một đoạn phim ngắn, từng cảnh từng cảnh một mà chiếu lại trước mắt cô, anh đã từng đối xử với cô một cách tàn nhẫn, anh đã từng chính tay giết chết con của cô...Đôi môi mím chặt lại, Park Hye Ji không thèm quay đầu lại mà rút tay của mình chạy đi, nhưng lại bị kéo lại, đồng thời dừng sức kéo mạnh một cái, đã kéo cô vào lòng ngực rắn chắc của đàn ông ôm chặt cô, không ngừng ríu rít nói, "Park Hye Ji, là em sao, có phải là em không...""Thưa anh, anh buông tôi ra, anh nhận nhầm người rồi." Park Hye Ji cố gắng dùng sức đẩy anh ra, nhưng lại bị anh ôm chặt ngửi được mùi rượu nồng nặc trên người anh, và đôi mắt rã rời đó, anh đã uống say lòng Park Hye Ji càng tức giận hơn, càng dùng sức đẩy anh ra, "Thưa anh, tôi đã nói là anh nhận nhầm người rồi, anh buông tôi ra đi!"Nhưng giọng nói này sao lại giống như vậy?Ngay cả cảm giác ôm cô ấy đều rất giống?Sức ngấm về sau của rượu trắng ngày càng mãnh liệt hơn, Jeon Jungkook say đến nỗi mù mờ không nhìn rõ gì cả, gương mặt của cô dần dần trở thành hai hình ảnh chồng chéo nhau, anh đã không thể phân biệt được, đây rốt cuộc là hiện thực hay là đang nằm cho dù là đang nằm mơ đi chăng nữa, anh cũng không muốn tỉnh dậy."Hye Ji, Hye Ji..."anh gọi ríu rít, đôi mắt ngày cảng đỏ lên, có vô số những đêm, anh đã nằm mơ thấy dáng vẻ lúc chết của cô, cái nữ thi thể hung tợn đó, giống như đang nhắc nhở anh, cô đã chết thê thảm như thế anh chính tay hại chết mãi mãi không thể tha thứ cho mình thể anh nóng như lửa đốt, mà còn ôm chặt dữ dội, nhịp tim Park Hye Ji đập loạn xạ, cô càng kháng cự hơn mà đẩy vai anh ra, đồng thời vặn vẹo cái eo để vùng vẫy, "Thằng khốn, mau buông tôi ra, buông tôi ra!"Cơ thể mềm mại trong vòng tay sao lại quen thuộc đến thế, vừa đúng khớp trong vòng tay anh, sự dục vọng của Park Hye Ji đã kiềm chế trong ba năm nay, đã nhanh chóng bị kích dậy trong lúc cô giẫy cùng anh đã không kiềm nỗi nữa mà hôn lên đôi môi cô, vẫn là đôi môi tuyệt vời ấy, mềm mại và thanh Hye Ji bỗng nhiên giật bắn mình, anh hôn cô, anh không biết xấu hổ mà còn hôn cô?Cô tức giận dùng sức cắn vào môi dưới của anh, là muốn anh buông cô ra, nhưng anh lại nghĩ rằng cô đang phối hợp theo anh."Hye Ji..."anh càng hôn cô thắm thiết hơn, anh ngậm lấy cánh môi mềm mại của cô mà nút, sau đó nạy răng trước của cô ra, quấn lấy mùi đinh hương của cô, sau đó còn múa xoay tròn một cách đầy dục khí trước nhà vệ sinh dần dần như ngọn lửa đang được đốt cháy."Jeon... Ưmm, anh buông ra... Ưmm..." Park Hye Ji bị anh hôn đến nỗi chóng mặt hoa mắt, cảm giác quá mãnh liệt kích thích đến thần kinh của cô, cô tức giận, cô phẫn nộ, nhưng làm sao cũng không thể chống lại được, và cơ thể cô từ từ thả lỏng ra."Lọc cọc, lọc cọc..."có tiếng bước chân của giày cao gót từ hành lang phát ra, vậy là có người sắp đi đến nhà vệ sinh Hye Ji bỗng nhiên hoàn hồn, cô xấu hổ trước sự mềm yếu của mình, và càng căm tức anh hơn vì đã tùy tiện hôn cô. Cô chỉ đến đây để tham dự buổi họp mặt của công ty, cô không hề nghĩ đến sẽ gặp Jeon Jungkook ở đây, càng không muốn có bất kì sự dây dưa nào với anh mắt Park Hye Ji bỗng trở nên nghiêm nghị, sau đó đưa đầu gối lên, hướng về đũng quần của Jeon Jungkook không mạnh không nhẹ mà đẩy lên một phát."Ưm..."Cuối cùng Jeon Jungkook cũng cảm nhận được sự đau đớn mà buông cô Hye Ji nhân cơ hội, nhanh chóng quay người lại, chạy đi mà không thèm quay đầu đau đớn, phút chốc đã làm cho Jeon Jungkook tỉnh táo lại, sau đó xoa xoa đôi mắt lờ mờ của mình, nhớ lại từng cảnh từng cảnh những sự việc vừa mới xảy ra lúc nãy... hình như anh đã cưỡng hôn một người phụ nữ... nhưng cảm giác lúc hôn cô ấy, sao lại giống Park Hye Ji như vậy?Lại là ảo giác của anh ấy sao?Ngay lúc Jeon Jungkook vẫn chưa phân biệt được là hiện thực hay là ảo giác, thì anh nghe được tiếng một người phụ nữa phát ra từ phía hành lang hỏi, "Ơ, Hye Ji, sao môi của cô có chút sưng vậy?""Hở?, Ừ, tại mình dị ứng với vị cay, nên mỗi lần ăn trúng đồ cay môi mình đều bị sưng lên""À, cũng có loại dị ứng này nữa à? Vậy lát nữa, cậu ăn những thứ thanh đạm thôi được rồi.""Ừ, vậy mình về phòng ăn trước nhé.""Ừ."Trong chốc lát, xuất hiện một người phụ nữ với mái tóc dài đi qua đây, sau đó đi vào nhà vệ sinh mắt lờ mờ say rượu của Jeon Jungkook dần dần đã trở nên rõ nét và sắc bén hơn... Hye Ji... người phụ nữa vừa rồi vừa gọi tên Hye Ji...Trên đời này, làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy, một người phụ nữ, đã có khuôn mặt giống Park Hye Ji, mà vừa khéo lại gọi là Hye Ji? Xin lỗi cơn mơ vừa qua Xin lỗi cơn đau vừa xa lạ Xin lỗi nỗi vui còn vướng lại Nụ cười đôi khi đắng cay lòng này. Xin lỗi những đêm mùa đông Thân nóng ấp bên bàn tay hiền hòa Xin lỗi quán *** cùng tôi Phải tập quên một người. Có tình yêu vượt qua mùa đông Gục chết sau đêm mùa xuân Có người mang bình yên về nơi nào Xa xôi chẳng bến bờ Có người gieo vào nhau niềm tin Tình ấm nóng không thể rời ra Có người đi thật xa, thật xa chẳng trở về. Xin lỗi cơn mơ vừa qua Xin lỗi cơn đau vừa xa lạ Xin lỗi nỗi vui còn vướng lại Nụ cười đôi khi đắng cay lòng này. Lời hát viết ra vì tôi Vì biết nói ra lệ rơi Xin lỗi đáng ra phải vui Thế mà Bạch Vũ trơ mắt nhìn Dịch Trạch Thành ôm Hoắc Từ lên xe. Mạnh Phàm bên cạnh lo lắng hỏi “Tiểu Bạch, chúng ta phải làm gì bây giờ?”“Còn có thể làm gì nữa, đi về trước thôi.” Bạch Vũ rụt được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Phàm có chút không thể tin được, chỉ vào hướng xe Dịch Trạch Thành chạy “Nhưng mà ngay cả áo khoác Hoắc Từ cũng không mặc.”“Cẩu độc thân không được dính vào chuyện người khác.” Bạch Vũ vỗ vỗ bả vai cậu Phàm sửng sốt, lập tức phẫn nộ nói “Mẹ kiếp, độc thân thì sao, độc thân thì không có nhân quyền à?”Bạch Vũ đồng tình nhìn cậu ta “Độc thân thì không sao nhưng không có mắt nhìn thì mới đáng sợ.”Mạnh Phàm “...”**Sau khi lên xe, hệ thống sưởi trên xe Dịch Trạch Thành khiến cho Hoắc Từ như được ngâm trong nước ấm, ngay cả hàm răng cũng đang run rẩy. Dịch Trạch Thành không lên tiếng, trực tiếp khởi động xe. Sau khi ra khỏi giao lộ phía trước, không bao lâu liền tiến vào một tiểu khu vắng được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Trạch Thành đậu xe ở bãi đỗ, xuống xe mở cửa ghế phụ, nhìn Hoắc Từ “Nếu như cô không ngại thì có thể đến nhà tôi tắm rửa, thay đồ trước.”Khó có được ngày thấy anh ôn hòa như vậy, biểu cảm khuôn mặt nhẹ nhàng không còn lạnh lùng như Từ ngồi trong xe vài phút, nhưng cơ thể lại run rẩy ngày càng nhiều. Cái áo mỏng cô mặc đã bị tuyết và nước mưa làm cho ướt từ lâu theo anh vào thang máy, cô mới phát hiện nhà anh cũng ở tầng cửa, Dịch Trạch Thành mở đèn ở huyền quan * lên. Hoắc Từ đứng ở cửa mãi đến khi một đôi dép lê kiểu nam đặt trước mặt cô, thấy cô không nhúc nhích, anh ngẩng đầu, con ngươi hơi co lại “Trong nhà ít người đến, không có dép kiểu nữ, cô không để ý chứ?”* Huyền quan Lối vàoNghe được câu này, Hoắc Từ mới nở nụ cười, sao cô có thể để ý Từ khom lưng cởi giày, hôm nay cô mặc quần jean xanh đậm, vớ bông sọc caro. Sau khi cởi giày cô tiện tay cởi luôn tất bông đã ướt đẫm chân vốn trắng mịn mềm mại giờ bị lạnh đến cứng đờ, cô giật giật đầu ngón chân rồi mới xỏ chân vào dép lê của anh vừa rộng lại vừa lớn, hơn nữa còn là màu xanh đậm đơn giản Từ đi vào phòng khách, nhìn quanh một vòng, nhìn chung thì nơi này rộng rãi thoáng mát, phòng bếp dạng mở, lại còn có một quầy rượu nho nhỏ. Cô đứng trước quầy rượu, hứng thú nhìn một hồi.“Tôi đã gọi điện kêu người mua quần áo cho cô, cô nói size cho cô ấy đi.” Dịch Trạch Thành từ trong phòng đi ra, anh đã cởi áo khoác, cũng không mặc áo sơ mi như vừa nãy mà là một cái áo jersey * rộng rãi.* Áo jersey chính là kiểu áo thể thao “đồng phục” thường là áo thi đấu có dạng ba lỗ tank top.Hoắc Từ nhận lấy điện thoại, đầu dây bên kia là một giọng nói dịu dàng hỏi cô cần loại quần áo gì và size như thế ngẩng đầu nhìn Dịch Trạch Thành, nói size mình mặc xong còn hỏi “Có thể mua giúp tôi một bộ nội y không?”“Đương nhiên có thể.” Người phụ nữ đầu dây bên kia tri kỉ trả Từ nói “34D.”Cô vẫn chưa nói xong mà người đàn ông đứng bên cạnh đã đi vào phòng bếp rót nước. Cô khẽ cười, anh cứ giả bộ khi cúp điện thoại, cô đi đến bên cạnh quầy rượu. Trên mặt bàn đen có một ly nước ấm, hơi nước bốc lên giống như khói trắng đang bay lên. Cô đưa tay sờ miệng ly, vừa ấm áp nhưng lại có chút nóng Trạch Thành thấy cô không nhúc nhích “Cô muốn uống cà phê?”“Tôi có thể mượn toilet một chút được không? Tôi lạnh quá.” Hoắc Từ hỏi Trạch Thành nhìn cô một cái rồi gật đầu. Anh đưa cô đến đây cũng vì lý do đó nhưng quần áo vẫn chưa đưa tới nên anh sợ cô tắm xong thì không có đồ để thay. Người luôn lạnh lùng, lãnh cảm với mọi chuyện như anh lại có thể chủ động dẫn người về nhà đã là chuyện như mặt trời mọc phía tây rồi. Nói gì đến bây giờ còn để cô dùng nhà vệ sinh của cô đi vào, Dịch Trạch Thành đứng ngay cửa sửng sốt, có chút đau cả chính anh cũng cảm thấy thật kỳ lạ.**Hoắc Từ dùng phòng tắm trong phòng Dịch Trạch Thành, khi tắm cô muốn tắm bồn. Việc trang trí phòng đương nhiên không phải do Dịch Trạch Thành làm, về phần bồn tắm lớn trong phòng, trước khi dọn vào anh không biết nó tồn tại mà sau khi vào ở anh cũng chưa từng dùng trong phòng tắm cực lớn, ánh đèn chiếu lên cả người khiến cô trở nên trong Từ ngồi trên thành bồn tắm, nghe tiếng nước chảy....Năm Hoắc Từ tốt nghiệp cấp ba cũng là lúc cha mẹ cô chính thức nói với cô là họ đã ly hôn. Thật ra tính cách của cô không có lạnh lùng, ương bướng như vậy, mà là một cô gái nhỏ thông minh có tướng mạo hơn người, rõ ràng chính là thiên chi kiêu nữ.*Thiên chi kiêu nữ Con cưng, đứa con được cha mẹ cưng chiều quá sinh kiêu. Đứa con cưng của ông trời. Vốn ý chỉ tộc người Hồ hùng mạnh ở phương Bắc, sau lại chỉ đứa con do được cha mẹ cưng chiều quá mà sinh cô là bác sĩ ngoại khoa Hoắc Minh Chu, từ nhỏ Hoắc Từ đã lấy ông làm mục tiêu. Thậm chí lúc chọn ngành thì cô cũng chỉ chọn mỗi ngành y điều cô không nghĩ tới, sau khi cô nhận được giấy báo trúng tuyển thì lại phải chào đón một tin sét đánh giữa trời quang như vì Hoắc Minh Chu sắp trở thành bác sĩ trong đội ngũ chuyên gia đi viện trợ Châu Phi, cho nên bọn họ không thể không đem tin tức đã bị giấu giếm bấy lâu nói cho nói của Liễu Như Hàm chính là bố mẹ không còn có cách nào có thể tiếp tục sống cùng nhau được họ thật sự rất xin vậy đó, bọn họ thật sự rất xin lỗi nhưng cũng chỉ là xin lỗi mà thôi. Dẫu sao sau khi cô trưởng thành bọn họ mới lựa chọn việc ly hôn nên mới không cảm thấy mình mắc nợ Từ đã lén lút khóc rất nhiều lần, cô vẫn không thể hiểu được, tại sao nhà của cô lại đột nhiên biến mất như đến khi cô thấy Liễu Như Hàm kéo cánh tay của Thẩm Phương cả hoài nghi đều không ngăn được chấn động khi tận mắt nhìn thấy. Huống chi cô cũng biết Thẩm Phương vì ông chính là bố của Thẩm Tùy khi mẹ cô trở thành bà Thẩm, cô cho rằng mình sẽ trở thành bạn gái của thiếu niên Thẩm Tùy đầu tiên Hoắc Từ gặp Thẩm Tùy An là ở buổi lễ khai giảng đầu tiên của cấp ba. Khi đó anh mặc áo sơ mi caro nhạt cùng quần dài đen, đứng hàng đầu trên sân thể đó anh là thủ khoa đại học của trường. Mà Hoắc Từ cũng là thủ khoa mới nhập học của họ đại diện cho toàn thể học sinh lên đọc diễn Tùy An chính là kiểu đàn anh mà tất cả các thiếu nữ tưởng tượng, dáng người cao gầy, khuôn mặt tuấn tú, lúc nào cũng có một nụ cười dịu dàng. Lúc đó, tính tình của cô cũng không có lạnh lùng như bây giờ, cô không thể nào phủ nhận rằng cô cũng bị Thẩm Tùy An hấp biệt là sau khi cô diễn thuyết xong đi xuống, anh đứng ở phía dưới, mỉm cười với cô, ấm áp nói “Bạn học Hoắc, em đọc rất tốt.”Trong phút chốc lơ đãng, cô đã bị một màn đó của thiếu niên làm cho cảm còn chưa kịp nổi giận khi biết chuyện của Liễu Như Hàm và Thẩm Phương Đường thì lại biết được tin Thẩm Tùy An chuẩn bị đi gọi điện thoại thông báo chính là em gái Thẩm Tùy An, cô ta vẫn luôn không thích Hoắc Từ. Cô ta cho rằng Hoắc Từ sẽ cướp anh trai của mình, huống chi bây giờ mẹ Hoắc Từ lại còn cướp đi bố của cô ta khi điện thoại được kết nối, một giọng nói đắc ý được truyền đến “Cô cho rằng anh tôi thật sự thích cô sao? Nếu như anh ấy thích cô thì chắc chắn anh ấy sẽ nói cho cô biết, hôm nay là ngày anh ấy sẽ bay sang Anh.”“Hơn nữa anh ấy sẽ mãi mãi không trở về. Anh tôi không cần cô, cô và mẹ cô đều thối nát như nhau, đều chỉ biết cướp đoạt đồ của người khác.”“Đồ đê tiện như cô anh tôi không cần, hiện giờ chỉ cần nhìn thấy cô thì anh ấy liền cảm thấy ghê tởm.”Một giây Hoắc Từ cũng không chần chừ, cô đến gara lái xe ra đó, cô mới lấy bằng lái được một điểm xe bị lật trên đường cao tốc, ý niệm đầu tiên trong lòng Hoắc Từ chính là tất cả đều kết thúc thế này cũng cả hình ảnh đều giống như một cảnh phim, cô xảy ra tai nạn trên đường cao tốc, chiếc xe như bị mất khống chế lao đến ven đường, lực va chạm rất lớn khiến đầu xe bị biến dạng. Chiếc xe lăn vài vòng trên mặt đất, cuối cùng lật úp ở ven chỉ cảm thấy cổ họng mình rất ngọt, toàn thân chỗ nào cũng Từ không biết mình đã bất tỉnh bao lâu, cô chỉ biết khi cô có ý thức một lần thì cô nghe được có người đang gọi lúc cô mơ mơ màng màng thì có một cánh tay duỗi là một bàn tay thon lại lại mạnh mẽ, khi nhìn thấy cánh tay ấy, trong lòng cô vốn đã như tro tàn không ngờ lại dấy lên ngọn lửa không muốn chết, cô không muốn chết như dồn hết sức lực, nắm chặt cái tay ấy, sau đó cô nói “Xin anh, đừng buông tôi ra.”...Hoắc Từ cúi đầu, nhìn thấy nước trong bồn đã đầy. Cô đứng dậy cởi quần áo, cởi luôn nội y rồi bước vào trong bồn ngâm mình trong nước ấm, thoải mái đến từng lỗ chân lông trên người trong nháy mắt đều nở chuyện cũ năm xưa cứ như một bộ phim cũ, khi nhớ lại, phảng phất như là câu chuyện của người khác. Thế nhưng có một điều, Hoắc Từ chưa từng chính là bóng lưng của người đã cứu đó khi cô bị mắc kẹt trong xe, ý thức mơ hồ. Người kia luôn nắm chặt tay cô, đợi đến khi lính cứu hỏa đến. Bởi vì xe bị va chạm đến biến dạng, chân cô bị kẹt lại. Bác sĩ truyền nước biển cho cô, cũng là người kia giúp cô cầm bình nước biển suốt bốn tiếc, cô không nhìn thấy mặt của anh, chỉ trông thấy bóng lưng đang rời đi của anh khi cô được đưa lên xe cứu mặc áo sơ mi trắng cùng quần dài đen, cao lớn lại rắn nhiên Hoắc Từ từ trong bồn nước đứng bật dậy, cô ngâm nước cũng lâu Trạch Thành đang ở bên ngoài, nếu buổi tối không có tiệc xã giao thì anh sẽ tự làm cơm ở nhà. Ở nước ngoài nhiều năm, từ lâu anh đã có thói quen tự chăm sóc bản thân mình. Vốn dĩ buổi tối công ty có tiệc Giáng Sinh nhưng từ trước đến giờ anh đều không thích nơi ồn ào náo nhiệt. Dù lúc còn ở Anh, anh cũng sẽ miễn cưỡng bị kéo đi tiệc tối ở học anh đem dĩa mỳ ý ra, trong phòng ngủ liền truyền tới một tiếng thét chói lập tức buông cái dĩa trong tay xuống, bước nhanh đến đẩy cửa phòng ngủ ra, đứng trước cửa phòng tắm, gõ cửa “Cô bị sao vậy?”Bên trong không có tiếng lại gõ cửa “Hoắc Từ?”Vẫn không có tiếng động gì, anh nhíu chặt mày, nhất thời không biết có nên đẩy cửa vào xem hay không. Mãi đến khi giọng nói tinh tế bên trong truyền ra “Tôi bị ngã.”“Tôi có thể vào không?” Dịch Trạch Thành nghe tiếng động, có vẻ như cô ngã không Từ ở bên trong nói “Có thể, trên người tôi có quấn khăn tắm, nhưng tôi không thể đứng dậy nổi...”Cô nói như vậy là vì sợ Dịch Trạch Thành không dám vào. Dù sao trong xương cốt anh cũng là một người tuân thủ nghiêm ngặt, tự kiềm chế rất Trạch Thành đẩy cửa ra liền nhìn thấy cô đang nằm bên cạnh bồn tắm, trên người quả thật đang quấn khăn tắm. Một tay nắm chặt trước ngực. Mái tóc ướt đẫm, đen như mực xõa trên vai. Khăn tắm quấn trước ngực làm lộ ra xương quai xanh và cánh tay mảnh khảnh, cánh tay còn lại đang bọc quanh hai khối nở nang trong khăn tắm.“Cô có thể đứng dậy không?” Anh Từ ngẩng đầu nhìn anh, con ngươi đen nhánh như bị phủ một tầng hơi nước trong phòng tắm, vừa sáng lại vừa ngọt ngào. Cô nhìn anh chăm chú, nói “Không thể, tôi không đứng lên được.”Dịch Trạch Thành đứng tại chỗ. Anh là bác sĩ ngoại khoa đã trải qua hơn ba trăm ca phẫu thuật trong mười ba tháng, lập nên một kỷ lục mới. Cơ thể người trong mắt anh, chỉ khác nhau về mặt cấu trúc, không phân biệt đẹp xấu, thậm chí cũng chẳng có quyến rũ hay cuốn Từ đang nằm trước mắt anh, anh biết ngã trong phòng tắm, rất có khả năng gây tổn thương xương cụt mới khiến cô không thể đứng dậy được. Cho dù không phải là bác sĩ thì với tư cách là chủ nhân anh cũng cần phải chăm sóc anh lại không thể bước được bước trắng đến mức quá đáng, lúc này lại lộ ra tứ chi mảnh khảnh và xương quai xanh, thậm chí ngay cả đường cong của phần thịt trước ngực cũng hiện lên rõ không nhúc nhích, Hoắc Từ cũng không lên khi tiếng chuông điện thoại trong túi quần Dịch Trạch Thành đột nhiên vang mới nhấc chân bước đến, khom người, cánh tay để lên eo cô và hai chân muốn bế cô lên. Đột nhiên, khóe miệng Hoắc Từ đang nằm trong ngực anh lộ ra một nụ duỗi tay vòng qua cổ anh, xoay người anh đặt dưới mặt Dịch Trạch Thành lạnh lẽo đang muốn ném cô xuống, chợt nghe cô nói “Nếu như anh nhúc nhích, tôi sẽ nới lỏng tay.”Nói xong cô như muốn buông tay đang giữ trước ngực ra, khăn tắm miễn cưỡng lắm mới không rơi Trạch Thành nằm áo cởi ra đều được cô đặt ở bên cạnh bồn tắm. Mảnh vải màu đỏ chót ở phía trên, chính là nội y của trừ khăn tắm đang quấn quanh người cô thì cô cũng không mặc gì. “Anh buông em ra đi… em xin lỗi… ” Lời còn chưa dứt, nước mắt đã tràn ra, lăn xuống từng dòng nóng mắt Giang Tư Thần đỏ rực, nhuốm một tầng bi thương, cứ vậy mà yếu ớt nằm trên giường chịu đựng. Vương Duệ Đằng giống như không nghe thấy, chỉ chăm chăm vùi đầu trước ngực hết cắn rồi lại mút, mặc kệ cô có vặn vẹo ra sao cũng không để nén đau rát nơi hạ thân, Giang Tư Thần giơ chân muốn đạp loạn tìm đường thoát ra.“Duệ Đằng… anh cứ phải ép em đến mức này sao? Nhưng em là vợ anh… anh không thể đối xử với em như vậy…”Cô là vợ của hắn, một người vợ danh chính ngôn thuận. Chỉ có một mình cô biết, suốt hai năm qua nhắm mắt hay mở mắt trong đầu không nhịn được lại hiện lên hình ảnh hắn cùng người khác ân miệng Vương Duệ Đằng hơi động đậy, thân dưới cuối cùng cũng chịu ngừng lại trong giây thế này mà đã là tàn nhẫn sao? Vấn đề này hắn nhất định sẽ cùng Giang Tư Thần nói rõ một cười của hắn làm cô có cảm giác như gió rét quét ngang qua, cả người bất giác run lên bần bật.“Cô làm không được?” Ánh mắt không hề che giấu tia chán ghét, lại nói“Chỉ cần cô ngoan ngoãn ký vào giấy ly hôn, một cọng tóc tôi cũng không đụng vào. Còn không, cả đời này đừng mong trốn tránh.”Câu cuối cùng giống như từ kẽ răng hắn rít ra, mang tất cả ý chí chống cự của cô đánh gục.odaycotruyenngontinh_ xuhuong fyp viral xh

xin anh đau quá buông tôi ra