truyện ma ngủ với người
Tình trạng: 1. Số chương: 37. Lượt xem: 3.147. Đánh giá: Action Cổ Đại Manhwa 18+ Ngôn Tình Romance Truyện Màu. Theo dõi 787 Người Đã Theo Dõi. Đọc từ đầu Đọc Mới Nhất. Công tước Kahel Luave, vị công tước đen đủi, là người không thể giữ nổi một người hầu bên mình vì
Chu Du tỉnh lại sau giấc ngủ, liền phát hiện mình tới cái này quỷ quyệt tàn phá, Yêu Ma hoành hành nguy hiểm thế giới, trở thành Đại Âm Vương Triều Thanh Châu Trừ Ma Ty một tên thực tập trừ ma người. Mà hắn cũng bất ngờ phát hiện, sở học võ công lại có ý nghĩ của chính mình, còn có thể chính mình tu luyện tiến hóa.
Đi Ngủ Cùng Ma. Thể loại: Comedy , Horror , Josei , Manhwa , Truyện Màu , Webtoon . người mạnh nhất của loài người, và đánh bại Chúa. Tuy nhiên, niềm vui chiến thắng chỉ tồn tại trong thời gian ngắn, và mọi người quay trở lại ngày đầu tiên của phiên tòa với ký ức của
Cậu em thì đi suốt ngày, tối về lại có đông đủ người, nên ông chả thấy chuyện gì lạ xảy ra, có điều dì em, có 1 hai hôm ôm gối ra hành lang thông nhà bếp và phòng khách ngủ gần em, có ôm thì lại bảo em vào phòng ngủ cùng, nhưng lại không ngủ trên giường, mà nằm 1
Mời quý thính giả cùng lắng nghe truyện ma Đùa Với Người Âm Và Hậu Quả qua giọng đọc Quàng A Tũn. Mời quý vị cùng lắng nghe. Giọng đọc: Quàng A Tũn. Truyện ma; Tấm Gương Cạnh Giường Ngủ. Bùa Ngải Ma Xó - Truyện Ma Có Thật. Oan Hồn Trả Thù - Truyện Ma.
Frauen Suchen Mann Für Eine Nacht. 𝐏𝐡𝐚̂̀𝐧 4 - 𝐓𝐡𝐮̛𝐨̛̣𝐧𝐠 Xem lại chap 4 Tại Đây………………………………………..Những năm 2000, việc đi du lịch Hà Khẩu chưa thuận tiện như bây giờ. Thời đó, để xin được giấy thông hành cả lớp chúng tôi phải mất hơn một ngày. Vì đa phần người đi du lịch đều là trẻ vị thành niên, cho nên ngoài vấn đề ủy quyền, thì các thầy cô giáo chúng tôi phải đảm bảo tình hình kiểm soát chúng tôi tới mức tối đa. Tại khu vực cửa khẩu ở đầu phía Việt Nam còn ghim những thông tin để công dân cần liên lạc trong tình huống khẩn cấp. Mấy đứa con trai trong lớp nhìn nhau cười cười, chúng bảo rằng người ta chỉ hứng thú bắt cóc đám con gái, còn đám con trai như chúng nó chẳng hề là mục tiêu của bọn buôn người. Mấy lời đùa cợt ấy lọt tới tai thầy Phòng và cô giáo chủ nhiệm của tôi, kết cục đám con trai bị mắng té tát. Cái Châu và tôi nghe thấy thế thì trong lòng có chút lo lắng. Tôi đứng im lặng đọc tờ hướng dẫn thông báo thật lâu, trong đầu cố gắng nhớ toàn bộ những con số điện thoại ở trên đó, mãi cho tới khi cái Châu giục tôi mới rời bước đi đến biên giới, đặt chân sang nước bạn, trong lòng tôi cảm thấy háo hức lắm. Tôi vẫn nhớ đến lời dặn của bà Cúc điên cùng với cảnh báo của A Phong trong giấc mơ. Thế rồi chính tôi lại tự thuyết phục mình rằng nơi này không quá xa nhà, bản thân tôi lại luôn luôn đi cùng với thầy cô giáo cùng các bạn nên chắc chắn sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra. Trong một khoảnh khắc tôi đã từng lưỡng lự định ở nhà không đi, ấy vậy mà cuối cùng tôi lại tặc lưỡi rằng sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra. Mãi đến sau này, trong giây phút tuyệt vọng nhất, tôi mới cảm thấy hối hận vì đã không nghe lời người thanh niên trong giấc mơ lúc trở lại cái ngày cả lớp tôi đi du lịch Hà Khẩu. Theo lịch chúng tôi sẽ đi qua biên giới vào lúc 5 giờ chiều, sau đó nghỉ đêm tại đây rồi chiều hôm sau về sớm. Chúng tôi đi vào đúng dịp nơi này tổ chức lễ hội đèn lồng, khắp nơi phủ một màu đỏ rực rỡ hệt như trong phim. Trời mùa đông ở Trung Quốc rất lạnh, mặc dù đã chuẩn bị áo ấm từ trước nhưng cả đám vẫn co ro trước cái lạnh khô khốc như muốn cào xé da thịt. Ở hai bên đường kê san sát những quán vỉa hè, người bán thịt dê nướng, người bán màn thầu, lại có cả những người vác cây kẹo hồ lô đỏ rực khổng lồ trên vai đi đi lại lại nữa. Lũ học sinh chúng tôi như bị mê hoặc trước cảnh tượng ấy. Bấy lâu nay tôi cứ tò mò mãi về những cây kẹo hồ lô, nay có dịp nếm thử mới biết rằng thứ kẹo đỏ rực ấy được làm bằng quả sơn tra, phủ bên ngoài một lớp đường mỏng dính. Tôi rút tiền ra mua hai que kẹo, vừa mới định quay lại để khoe với cái Châu thì đã thấy nó đang đứng trước một quầy bán ven đường. Thì ra con bé đang đứng cạnh tội thì đột nhiên thấy một hàng bán bánh nướng rất thơm, kề bên tiệm thịt nướng mà lớp tôi đang tụ tập, thế là chạy tới đó càng về tối người đổ dồn về nơi này càng đông. Tôi nhìn thấy cái Châu đứng cạnh cô giáo, nên vội vàng gọi với theo. Không biết có phải nó không nghe thấy tôi hay không, mà vẫn quay lưng về phía tôi cười đùa với mấy đứa bạn khác. Tôi cố hết sức để chen lấn giữa dòng người để đổ về phía ấy, thế nhưng người có vóc dáng nhỏ xíu như tôi không thể nào chen được. Tôi gọi cái Châu, gọi cô giáo nhưng cứ như thể có ai đó che mắt họ. Khoảng cách giữa họ và tôi ngày càng xa, tôi có cảm giác như mình giống hệt một con cá đang bơi ngược dòng, càng cố gắng bơi gần đến bờ thì càng bị đẩy ra xa. Khi tôi chen đến một khúc quanh, thì vô tình vấp vào một hòn đá nên ngã sõng soài xuống đất. Cú ngã khiến cho đầu óc tôi choáng váng, tôi ngồi phịch xuống đất để định thần lại, từ trong khoang miệng rỉ ra một ít máu tươi chảy từ chân răng. Đúng lúc đó tôi nhìn thấy một chiếc ví màu xanh nhạt nằm lẫn dưới đống lá cây xơ xác. Tôi với tay ra để lấy chiếc ví, bên trong khá dày. Tôi không kịp phủi bụi bẩn trên quần áo mình, cũng chẳng kịp xem xét cái ví đó kỹ càng hơn, tôi vội vàng đứng dậy để tìm kiếm bóng dáng đám bạn cùng lớp giữa dòng người đông nghịt. Đám bạn tôi đã đi đâu mất hút, tôi nhìn bốn xung quanh nhưng không thấy nổi một ai quen thuộc. Tôi lớn tiếng gọi cái Châu, cũng chẳng có ai trả lời. Không một ai để ý đến tôi, không một ai tỏ vẻ là đã mất cái ví, người ta ùn ùn kéo tới những hàng quán dọc bên đường. Không khí lạnh lẽo lúc tôi mới đến dường như bị thân nhiệt của những người nơi đây làm cho biến mất. Trong lòng tôi sợ hãi vô cùng. Tôi bàng hoàng nhận ra, mình đã bị lạc mất cả trước đến giờ, chú Long đã từng rất nhiều lần dạy cho tôi cùng với cái Châu cách ứng phó khi bị đi lạc. Trong tình huống ấy, đột nhiên tôi trấn tĩnh lại rồi nhớ đến những gì ông chú ruột đã từng chỉ bảo. Đầu tiên, tuyệt đối không được tỏ ra hoảng loạn. Tôi hít một hơi dài để trấn tĩnh, sau đó nhét thẳng chiếc ví màu xanh nhạt vào trong túi áo khoác, cố gắng làm ra vẻ thật tự nhiên không để ai biết mình đi lạc. Bước tiếp theo, không được chạy lung tung, hãy ở một nơi thật an toàn để tìm cách liên lạc với người thân. Tôi nhìn dọc theo con phố đông đúc, xung quanh là hàng quán đông nghịt, chỗ nào cũng đầy rẫy những người ăn uống cười nói oang oang. Tôi đi vừa đi bộ vừa quan sát, bất chợt tôi nhìn thấy một tiệm mì có khá đông đúc người ngồi cả bên trong lẫn bên ngoài. Tôi quyết định bước vào, tìm một bàn trống. Thằng bé đứng bên ngoài quán có lẽ chỉ bằng tuổi chúng tôi, vừa nhìn thấy tôi nó vội vàng sà vào hỏi, nói một tràng bằng tiếng Trung. Đầu óc tôi lúc đó chợt tỉnh táo lạ thường, tôi đoán rằng nó đang hỏi tôi muốn ăn gì, hoặc đi mấy người. Tôi giơ ba ngón tay lên trước mặt nó, thằng bé phục vụ tươi cười gật đầu rồi dẫn tôi tới một cái bàn nằm trong góc. Tôi run run gật đầu, cố tỏ ra vẻ tự nhiên rồi đi thẳng tới ngồi ở bàn, tôi vừa quan sát xung quanh. Nơi này giống như một tiệm ăn Trung Hoa điển hình, có bàn ghế gỗ, có một quầy bán mì, lại còn kèm thêm cả một kệ để đầy rượu, bên trên có đặt một ban thờ Quan Công bằng gỗ đỏ. Thằng bé đi một lúc, nói chuyện gì đó với người đầu bếp đang ở sau quầy, hai người liếc mắt về phía tôi rồi quay đi ngay. Trong lòng tôi lúc này cảm thấy có chút lo lắng, nếu như tôi đứng dậy mà bỏ đi lúc này thì chưa chắc đã yên ổn. Tôi ngoái đầu về phía sau, chợt nhìn thấy cánh cửa có đề hai chữ WC màu đỏ. Ngay lập tức tôi đứng dậy, bước đi vào trong nhà vệ sinh đó. Khi chỉ còn một mình, tôi ngồi phịch xuống bồn cầu, hai tay bụm lên miệng, cố gắng ngăn bản thân mình bật khóc thành tiếng, tự nhủ với lòng mình rằng từ lúc mình đi lạc đến giờ vẫn chưa quá lâu, hoàn toàn có thể tìm lại được đoàn du lịch. Nghĩ đến thế cho nên tâm trạng tôi cũng dần dần bình ổn trở lại. Tôi cầm chiếc ví mình nhặt được để kiểm tra. Bên trong chứa khá nhiều tiền, toàn là tờ có số 100, có lẽ là 100 tệ. Tôi đếm sơ qua, phải được hơn tệ. Tôi ngẩn người nhìn đống tiền trên tay mình, không hiểu chủ nhân của nó gặp rắc rối gì mà lại làm rơi mất số tiền lớn thế này. Tôi dự định sẽ đem chiếc ví về để tới đồn công an trả cho người bị mất, nhưng cuối cùng lại đổi ý. Tôi nhẩm đếm số tiền mình có trong túi, tất cả chưa đến 100 tệ. Sau một vài giây cân nhắc, tôi quyết định vất cái ví này xuống thùng rác bên cạnh bồn cầu, sau đó chia đống tiền ra làm hai phần rồi nhét ở dưới tất. Tiền của tôi vẫn để trong túi áo, tôi tuyệt nhiên không muốn động đến số tiền không phải có mình. Ngộ nhỡ nếu ai đó phát hiện ra tôi đang giữ chiếc ví này thì không chừng sẽ cho rằng tôi trộm mất của người khác. Số tiền tôi mang đi đủ để gọi điện thoại về phòng thông tin ở Việt Nam ngay cạnh cửa khẩu. Tôi thở hắt ra, cảm thấy mình thật may mắn khi chí ít tôi có thể nhớ được số điện thoại đó trước khi sang tới bên ngoài có tiếng phụ nữ gắt gỏng đòi vào, tôi vội vã mở cửa bước ra, gương mặt vẫn tỏ ra bình thường như không có gì. Thằng bé phục vụ khi nãy nhìn thấy tôi trở ra thì vội vàng bưng bát mì đến cho tôi, lúc nó đặt khay đựng mì xuống, vô tình làm rơi cái bút bi xuống dưới bàn. Tôi vội vàng cầm lấy chiếc bút viết thật nhanh số điện thoại liên lạc của phòng thông tin vào lòng bàn tay. Tôi viết đi viết lại tới 3 lần, trong lòng chỉ sợ mình quên mất. Thằng bé phục vụ thấy lạ, nó trợn mắt ngó theo tôi nhưng không nói gì. Bụng tôi bắt đầu réo lên vì đói, tôi hơi ngần ngừ nhìn bát mì loang loáng dầu trước mặt, định sẽ không ăn, thế nhưng lại sợ rằng hành động của mình sẽ khiến người khác để ý cho nên tôi đành cúi đầu ăn thật chậm rãi. Vừa ăn tôi vừa toan tính mình sẽ làm gì tiếp theo. Tôi không nhớ địa chỉ chính xác nơi nghỉ trọ của lớp tôi đêm nay, bởi lẽ lúc nhận phòng cất hành lý, mấy đứa chúng tôi tíu tít nói chuyện với nhau, chỉ trỏ cảnh vật bên ngoài nên chẳng có đứa nào không để ý. Tôi thầm oán trách mình đã quá bất cẩn, nếu tôi giữ lấy địa chỉ ở quán trọ đó thì giờ này mọi chuyện đã đơn giản hơn rất nhiều. Thế nhưng, trên đời này làm gì có nhiều từ giá như đến thế?Vừa mới nghĩ đến đó, tâm trạng tôi chùng hẳn xuống. Tôi ngước lên nhìn bên ngoài, bầu trời bây giờ đã lác đác mưa. Con đường rộng lớ vừa lúc nãy còn tràn ngập người qua kẻ lại, ấy thế mà bây giờ người ta đã nhốn nháo thu dọn hàng, không ai còn muốn nấn ná thêm nữa. Tôi đứng hẳn dậy để ngóng ra bên ngoài, chẳng thấy bóng dáng của bạn bè đâu cả. Trong giây phút đó, đột nhiên tôi phát hiện thấy một bóng người đứng bên kia đường nhìn chằm chằm vào trong cửa tiệm, ánh sáng hắt ra từ mấy cửa hàng cho tôi biết người ấy mặc một chiếc váy đỏ mỏng manh, hai chân đi tôi còn đang ngây người ra nhìn thì từ trên không trung có một tia chớp giật rồi tiếng sấm đùng đùng vang lên, mấy đứa trẻ con theo bố mẹ đi ăn mì giật mình khóc thét. Tôi hét lên một tiếng rồi bật lùi ra sau, trong một tích tắc, tôi phát hiện ra người mặc váy đỏ loang loáng máu đang nhìn tôi chằm chằm không phải ai khác mà là người đàn bà đã chết từ hôm rằm tháng bảy.............................................Toàn thân tôi lúc này sợ đến run cầm cập. Một vài người khách quay lại nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên. Tôi không muốn thu hút sự chú ý về phía mình, cho nên đành ngồi xuống, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong đầu tôi lúc này hiện lên hàng loạt suy nghĩ. Tại sao bà ấy lại ở đâu? Tại sao vong hồn này cứ ám theo mình mãi thế này? Giờ phải làm sao đây? Khi tôi còn đang bần thần thì điện sáng lúc này đột nhiên tắt ngúm, thực khách trong quán đồng loạt ồ lên một tiếng. Thằng bé phục vụ lên tiếng trấn an, rồi cùng ông già đầu bếp lúi húi thắp mấy ngọn nến đỏ rực mang đến các bàn. Tôi cầm chắc chiếc bút mà khi nãy thằng bé ấy bỏ quên, như thể có nó tôi cảm thấy vững dạ hơn rất nhiều. Tôi hơi mím môi, tiện tay kéo ống quần lên rồi nhét luôn chiếc bút trong tất bên chân phải. Vào lúc tôi còn đang suy nghĩ thì có một người thanh niên còn rất trẻ bước vào cửa tiệm. Người này nói chuyện với thằng bé phục vụ vài ba câu, không rõ là nói gì nhưng tôi thấy thằng bé kia chỉ vào nơi tôi đang ngồi. Người thanh niên đi tới bàn của tôi, thả mình xuống ghế rồi chăm chú đọc tờ thực đơn dính mỡ bóng nhẫy dán ở trên bàn. Tôi cúi đầu vờ im lặng ăn tiếp, bên ngoài cố tỏ ra bình tĩnh không có gì, nhưng trong tim tôi đập thình thịch vì lo sợ. Người thanh niên nhìn tôi rồi mở lời trước“Sao ăn ở đây một mình thế này?”Thấy anh ta nói tiếng Việt, tôi khẽ ngẩng lên để nhìn nhưng rồi lại cúi xuống. Tôi vẫn còn nhớ lời chú Long dặn dò, khi đi lạc không được tùy tiện nói chuyện với người lạ. Thấy tôi không nói gì, chỉ cắm cúi ăn, người thanh niên kia lấy trong túi ra một chiếc điện thoại di động. Anh ta nhoay nhoáy nhắn tin một hồi rồi gọi điện thoại cho ai đó. Giọng nói của người này không lớn lắm, nhưng vẫn đủ cho tôi nghe rõ mồn một“Ừ! Bên đó đã báo tin có người đi lạc rồi. Nhưng chưa có thông tin cụ thể...”Vừa nghe đến đó, tôi lập tức buông đũa, ngẩng đầu lên rồi vội vàng hỏi“Anh đang đi tìm người đi lạc à? Anh là người Việt Nam sao?”Người thanh niên trước mặt nhìn tôi rồi gật đầu. Anh ta hơi nhíu mày hỏi tôi“Nãy giờ cứ tưởng là người Trung đấy. Hóa ra cùng là người Việt cả. Trời tối rồi, ở khu vực cửa khẩu này không an toàn chút nào, sao còn ở đây?”Trong lòng tôi lúc này mừng hơn bắt được vàng, tôi định nói tình hình của mình hiện giờ, nhưng cuối cùng tôi hỏi ngược lại“Anh là cảnh sát hay là người của biên phòng? Sao lại có nhiệm vụ tìm người đi lạc?”Người kia nhìn tôi rồi bật cười. Anh ta không trả lời câu hỏi của tôi vội mà lấy từ trong túi áo ra một bao thuốc, rồi châm một điếu vào cây nến đỏ rực trước mặt. Mùi thuốc thơm thơm bay trong không khí, tôi khẽ khịt mũi vài cái,rồi lấy tay xua làn khói đang lởn vởn xung quanh. Lúc này tôi nghe giọng anh ta lẫn với tiếng cười nhạt“Cô em đi lạc phải không? Dân trong nghề nhìn là biết ngay...”Câu nói ấy khiến tôi điếng người, vẻ mặt anh ta thay đổi ngay lập tức, không còn là dáng vẻ bụi bặm như trước, mà thay vào đó là ánh mắt gian tà cùng đôi mắt hơi xếch về đằng sau. Trên khóe miệng anh ta có một nốt ruồi, khiến cho tổng thể gương mặt càng trở lên khó coi. Mùi thuốc lá càng tỏa ra dữ dội, hương thơm ngòn ngọt, lờ lợ khiến cho tôi cảm thấy lợm giọng. Ánh nến đỏ bập bùng trước mắt tôi mờ dần. Thế rồi trời đất xung quanh như đổ sập, mọi thứ tối sầm, tôi lịm đi không còn biết trời trăng gì nữa. Từ trước đến giờ, tôi cứ nghĩ rằng những đêm nằm mộng mị mơ thấy A Phong hay người đàn bà mặc váy đỏ chết trước sân nhà tôi đã là ghê gớm lắm. Có nằm mơ tôi cũng không biết được, đêm ấy khi tỉnh lại, tôi đang nằm ở ghế đằng sau một chiếc xe bán tải, bên cạnh tôi lúc ấy là một đứa bé gái người cứng đờ, hai mắt trợn ngược. Phần đầu của con bé dựa vào người tôi, toàn thân nó lạnh toát cứ như thể vừa ngâm mình trong một chậu nước đá. Cơn đau đầu chuếnh choáng khiến tôi đờ đẫn đến mức ngẩn ngơ như người mất hồn. Mặc dù vậy, tôi vẫn nhận ra mình vừa mới ngủ cùng một người chết. Tôi rú lên kinh hoàng rồi phẩy tay đẩy cái xác của đứa bé gái ấy sang bên cạnh, cái xác đập vào cửa kính xe rồi lại lăn về phía tôi. Một người đàn ông nói giọng lơ lớ nhoài người về phía sau gằn giọng“Mẹ con chó! Làm ồn nữa là cái xe này có hai cái xác đấy, nghe chưa?”Tôi run run không nói gì thêm nữa, vừa liếc mắt nhìn cái xác trợ mắt trừng trừng ở bên cạnh, vừa nhìn khắp nơi. Đây là đâu thế này? Chẳng lẽ tôi đã rơi vào tay bọn buôn người?....................................................
𝐇𝐨̂̀𝐢 3 - part thượng Xem lại chap 2 Tại Đây………………………………………… Mỗi khi màn đêm buông xuống ở một thị trấn nho nhỏ giáp biên giới lúc nào cũng khiến người ta cảm thấy nơi đây heo hút đến rợn người. Nhiều lúc tôi trộm nghĩ, gia đình tôi may mắn ở khu vực đông dân, không giống như nhiều nơi khác chẳng mấy khi có bóng người qua lại, dù đương giữa trưa cũng quạnh quẽ, ngộ nhỡ có chết cũng chẳng ai hay. Tôi vừa đốt tiền vàng cho người đã khuất, vừa bưng nồi cháo loãng vào bên trong nhà. Trong đầu vẫn nghĩ vẩn vơ về câu chuyện xảy ra vào ban ngày. Chẳng là hôm nay, lúc nghe tin phía nhà tôi phát hiện ra xác người chết. Người trong khắp thị trấn tập trung trước sân nhà tôi để bàn tán về thi thể người phụ nữ chết thảm. Không ai biết cô ấy là ai, phía công an nghiêng về giả thuyết nạn nhân là người từ nơi khác đến. Trong đám đông chen lấn xô đẩy để nhìn cỗ thi thể thảm thương, bất chợt tôi nhìn thấy thằng Minh đứng thất thần nhìn chằm chằm về phía cái xác. Lúc tôi dang dò xét thái độ của thằng Minh, thì bà Cúc hành nghề thầy bói sống ở gần nhà tôi đi tới hóng chuyện. Vừa nhìn thấy người đã khuất, bà Cúc thảng thốt kêu lên “Giời đất ơi! Mặc áo đỏ lúc chết thế này thì hóa thành quỷ mất thôi!” Nói chưa dứt lời, bà Cúc vội vàng bỏ đi mất. Mọi người xung quanh nghe thấy thế lại càng hoang mang. Tôi còn nghe rõ vài người xì xầm với nhau “Lần trước thì hai vợ chồng chủ nhà chết, lần này thì phát hiện xác chết váy đỏ. Đúng là quỷ trạch.” Có lẽ vì sợ hãi mà người ta lảng đi dần dần. Cuối cùng chỉ còn lại thi hài trơ trọi cùng vài nhân viên tổ điều tra lặng lẽ kéo chiếc băng ca lên trên xe cứu thương, rồi phóng vụt đi trong tiết trời ảm đạm, âm u như sắp đổ mưa. Tôi và cái Châu ngồi bần thần nhìn nhau, cả hai đứa nghĩ mãi không ra vì sao người con gái kia lại bị chết thảm đến thế. Chúng tôi suy đoán rằng có thể cô ấy bị phụ tình, cũng có thể là bị đánh ghen rồi giết chết như thế. Trong lòng tôi vẫn tin chắc một điều rằng, người giết cô ấy chắc chắn phải có kiến thức về tâm linh thì mới khâu mắt, khâu miệng nạn nhân lại như thế. Giữa lúc chúng tôi đang đoán già đoán non, thì bà nội tôi từ dưới nhà mang theo một chiếc mẹt tre bên trên xếp đầy gạo muối và tiền vàng rồi bảo hai đứa đi theo bà. Dưới cơn mưa lác đác cuối mùa hạ, bà nội đứng trước cây bàng nơi phát hiện ra xác cô gái, rồi lặng lẽ châm một thẻ nhang, chắp tai khấn lầm rầm. Mùi nhang thơm thơm khẽ lan tỏa trong không gian vắng lặng, cùng với lời khấn bài rì rầm của bà tôi làm cho cảnh vật xung quanh càng thêm phần ma mị. “Cô gì ơi! Cô chẳng may vong mạng trước cửa nhà bà cháu tôi, giờ công an người ta đưa xác cô đi rồi. Ở đây chỉ còn bà cháu tôi thôi, cô hưởng hương hoa nhang khói, ăn bát cháo trắng rồi lên đường đi tìm người nào gây nghiệt ác với cô. Chúng tôi là người trần mắt thịt, lại không liên quan gì đến cái chết của cô cả. Cô đừng quyến luyến ở nơi này nữa. Mong cô sống khôn thác thiêng, phù hộ độ trì cho người ở dương thế sớm tìm được kẻ ác để cho cô yên lòng nhắm mắt.” Bà tôi khấn xong thì đứng nhìn cây bàng rồi thở dài não nề. Hai đứa tôi đứng chắp tay đằng sau vái lấy vái để rồi đốt tiền vàng cho người thiếu nữ chết thảm, sau đó mới lặng lẽ vào bên trong. Nghe bà nội nói tôi mới biết, chú Long muốn tìm chỗ khác cho hai bà cháu ở. Chưa tháng cô hồn năm nào mọi chuyện đến dồn dập như thế, nhà thì bị cháy, nhà thì phát hiện có tử thi váy đỏ bị khâu mắt, khâu miệng. Chú Long muốn tìm chỗ ở khác cho hai bà cháu cũng là chuyện thường tình. Tôi hồi hộp hỏi ý kiến của bà “Vậy bà bảo sao ạ? Bà cháu mình có phải chuyển đi không ạ?” Bà tôi lắc đầu rồi thở dài “Không! Bà nói với chú mày rồi. Người ta chết do kẻ khác làm hại, chứ có liên quan gì đến bà cháu mình đâu mà sợ. Ý của bà là vậy, còn mày muốn đi thì bà sẽ nói với chú mày.” Tôi nói ngay “Không cần đâu bà ạ! Cháu cũng không sợ. Sắp đến rằm tháng bảy rồi, cháu muốn ở lại đây để cúng bái cho bố mẹ cháu. Biết đâu lần này lại tìm được hai kẻ đã giết bố mẹ cháu thì sao?” Bà nội nhìn thấy tôi cương quyết như thế thì cũng chỉ đành gật đầu không nói gì thêm nữa. Chờ bà nội đi rồi, cái Châu mới nhỏ giọng nói rằng chúng tôi có thể tới nhà nó để ở, dù gì cũng chỉ có nó và mẹ nó ở một gian nhà rộng lớn, phía đằng sau không có người ở cũng lãng phí. Tôi nghe thế thì lắc đầu từ chối, không phải tôi sợ phiền hà đến gia đình nó, mà trong thâm tâm tôi muốn gặp lại người thanh niên hay xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Đến giờ phút này, tôi có thể chắc chắn được rằng anh ta chính là đứa bé trai năm xưa đã từng tha cho tôi một mạng. Như vậy cũng chỉ anh ta mới biết hai người còn lại đã giết bố mẹ tôi là ai. Tôi còn nhớ như in lời viên cảnh sát làm công tác khám nghiệm pháp y từng nói với chú Long rằng vết thương trên người bố mẹ tôi là vết thương chí mạng, hung thủ chắc chắn phải khỏe mạnh thì mới có thể dễ dàng đoạt mạng được hai người trưởng thành như thế. Mười năm trôi qua tựa như một cái chớp mắt, lúc nào tôi cũng mường tượng trong đầu cảnh bố mẹ tôi đã chống trả thế nào, rồi hai người lần lượt ngã xuống ra sao. Nếu sớm biết khi trở về căn nhà quỷ trạch có thể biết được thêm nhiều chuyện như thế, thì tôi đã nằng nặc đòi trở về đây ở từ lâu. Không hiểu sao trong lòng tôi bỗng có linh cảm, hung thủ giết cha mẹ tôi phải là người quen biết, hơn thế nữa sự thật sắp được phơi bày ra ánh sáng. Thấy tôi ngồi ngẩn ngơ suy nghĩ, cái Châu có vẻ lo lắng. Rõ ràng con bé cũng giống như bà tôi, cả hai đều sợ rằng tôi sẽ lo lắng rồi nghĩ ngợi linh tinh. Biết rõ mười mươi như vậy, cho nên tôi quyết định sẽ không nói nửa lời những câu chuyện mơ mộng đêm hôm trước. Mặc cho cái Châu bám riết lấy tôi để hỏi sự tình xảy ra vào cái đêm nó bày cho tôi cách để kiểm nghiệm duyên âm, tôi vẫn một mực chối cãi rằng mình không hề thấy điều gì kỳ lạ. Cái Châu nghe xong thì có vẻ không tin tưởng lắm, nó nhất quyết muốn ở lại nhà tôi ngủ tối nay để xem xem có chuyện gì kỳ lạ. Tôi từ chối không được nên đành đồng ý. Từ bé chúng tôi đã chơi thân với nhau, mặc cho những lời gièm pha về gia đình tôi, cái Châu vẫn chẳng để tâm chú ý. Lần đầu tiên nói dối đứa bạn thân nhất, tôi hơi chột dạ nhưng lại nghĩ rằng mọi chuyện chỉ xảy ra trong giấc mơ của tôi. Nếu tôi không nói ra thì chẳng thể nào có người thứ hai biết được. Ấy vậy mà, tôi đã lầm. Đêm hôm đó, cả nhà chúng tôi đều gặp quỷ. …………………………………………..Người ta vẫn bảo rằng, nếu người nào chết trong trang phục áo đỏ thì dễ biến thành quỷ. Tôi thường nghe mấy người thương lái Trung Quốc kháo nhau như vậy, nhưng từ trước đến giờ chưa bao giờ để tâm. Cho tới tối ngày hôm ấy…. Mới chạng vạng tối trời còn mưa là thế, ấy vậy mà sau bữa cơm tối muộn, bên ngoài nổi trận mưa giông. Tôi vội vàng bật radio lên để nghe dự báo thời tiết, nhưng chỉ toàn thấy tiếng rè rè từ loa vang lên. Không có tin tức gì, cũng chẳng biết tình hình diễn biến thời tiết như thế nào, tôi sinh chán nản. Tôi rủ con bé bạn thân đi chằng tất cả cửa sổ lại, riêng phần cửa lớn thì cả hai đứa tôi chèn bằng bàn ghế để chống trộm đạo lẻn vào giữa đêm hôm. Khi bà nội tôi thắp được ba ngọn đèn dầu leo lét lên thì cũng là lúc điện phụt tắt. Ba bà cháu ngồi hàn huyên một lát, bà lại đem chuyện ngày xưa ra kể. Nào là chuyện thời bà còn trẻ, lúc ấy các cụ mê tín lắm, hễ cô dâu nào xuất giá về nhà chồng là đều phải gài chín cái kim vào trong vạt áo, nếu không dễ bị ma quỷ đi theo. Rồi bà lại kể, người em họ hàng xa của bà mới chết mấy năm trước, từ trước khi chưa có chồng thì đem lòng yêu một người con trai. Sau này người ấy đi lính rồi tử nạn, cô gái ở nhà mới đành gạt nước mắt đi lấy chồng. Nhưng cũng từ đó mới xảy ra sự lạ. Ban ngày thì không sao, nhưng hễ cứ đến trời tối là sẽ nằm mơ thấy một người thanh niên phì phèo hút thuốc lá dẫn đi đến những chốn xưa hai người hẹn hò. Lạ lùng ở chỗ, sau những giấc mơ ấy, người em họ của bà nội nhìn thấy chồng lúc nào cũng chướng mắt. Cả ngày chỉ mong đến tối để nằm ngủ thấy người thanh niên không rõ mặt kia. Tôi nghe đến đó thì nổi gai ốc khắp người, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi lắp bắp hỏi bà “Sau… sau đó thì sao hả bà?” Bà nội vừa bỏm bẻm nhai trầu, vừa lắc đầu “Còn làm sao nữa. Hai người cứ sống không hạnh phúc như thế. Ấy thế mà cũng gắng gượng được mấy mươi năm, khi có hai mặt con thì cuộc sống cũng dễ thở hơn được một chút. Nhưng nghe nói, mấy lần dì ấy còn định tử tự, may mà người nhà cứu kịp. Lúc tỉnh lại thì cứ lảm nhảm nói rằng, chồng em bảo phải đến với anh ấy, âm dương cách biệt anh ấy đau lòng. Về sau gia đình cho đi khám bệnh ở thầy lang nhưng cũng chẳng tiến triển gì.”Bà càng kể càng làm cho tôi cảm thấy sợ hãi. Tôi ngồi ngẩn người ra suy nghĩ về người thanh niên trong giấc mơ đêm hôm trước. Tôi rùng cả mình khi nhận ra, rất có thể mình bị duyên âm đeo bám. Mà người âm ấy nào có xa lạ gì, chính là người đã xuất hiện trong đêm mưa bão năm ấy. Xét về lý, người thanh niên ấy là đồng lõa trong vụ giết chết bố mẹ tôi. Xét về tình, anh ta đã tha cho tôi một mạng, lại còn dặn dò tôi phải cẩn thận vì họa sát thân sắp đến. Tôi cầm cốc nước trên tay mà toàn thân không ngừng run rẩy. Tự sâu trong lòng tôi biết, tôi chẳng có chút tình cảm nào với anh ta, khác hẳn với người em họ trong câu chuyện của bà nội. Giờ đây tôi chỉ thấy run sợ, vừa muốn gặp người thanh niên kia trong mơ để hỏi chuyện đến tận cùng, vừa không hề muốn gặp lại thêm một lần nào nữa. Có lẽ nhìn thấy gương mặt tôi nhợt nhạt hơn bình thường, cái Châu dò hỏi “Sao đấy Linh? Lạnh à?” Tôi giật mình thoát ra khỏi dòng suy nghĩ, vội vàng nói dối “Không! Không có chuyện gì đâu!” Bà nội thấy vậy thì giục hai đứa tôi đi ngủ. Cả hai đứa tôi lẽo đẽo tay cầm cốc, tay còn lại cầm khăn chạy ra đằng sau nhà để đánh răng rửa mặt. Bên cạnh chiếc bể nhà tôi có một cây hoa ngọc lan trắng muốt, cứ đến mùa hoa lại nở thơm ngát. Một tán cây thò vào trong mái hiên bên trên bể nước, phần còn lại thì ở bên ngoài, cành cây chạm vào cửa sổ bên phòng ngủ của tôi. Cái Châu đánh răng xong thì ngửa cổ súc miệng, trong ánh đèn leo lét của chiếc đèn pin, nó nhìn thấy ở mái tôn có một cái đầu người xõa xượi đầy tóc thò xuống, cùng lúc đó tiếng chó từ mấy nhà dân bên cạnh sủa lên dữ dội. Cái Châu gào lên một tiếng rồi vùng chạy, trong lúc luống cuống, nó vô tình làm rơi cái đèn pin. Chiếc đèn vỡ tan tành, bóng tối bao trùm lấy tất cả, tôi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một tia chớp đánh ngang bầu trời khiến không gian sáng bừng lên phút chốc. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi nhận ra thi hài đầy máu buổi sáng kia đang nhoài nửa thân xuống mái tôn, gương mặt hướng về phía tôi, hai cái tay thõng xuống. Tôi cứng đờ người, không kịp chạy cũng chẳng kịp hét, cứ như thế tôi lặng lẽ ngã xuống bên cạnh bể nước. ………………………………….Mời bạn xem tiếp chap 4 Tại đây
1. Link tải xuống trực tiếp LINK TẢI GG DRIVE LINK TẢI 1 LINK TẢI GG DRIVE LINK TẢI 2 LINK TẢI GG DRIVE LINK DỰ PHÒNG Truyện ma NGỦ CÙNG NGƯỜI CHẾT TRAILER THẢO TRANG NGUYỄN HUY Truyện ma “Ngủ Với Người Chết” của tác giả Thảo Trang sẽ được phát sóng trên kênh Nguyễn Huy – Truyện dài, bắt đầu từ 12h trưa ngày 05/01/2022. ➥ __ ➥ Group facebook ➥ Facebook Nguyen Huy ➥ Instagram / __ truyenmanguyenhuy chuyenmacothat Truyện ma có thật mới nhất Truyện ma có thật Truyện ma Đọc truyện đêm khuya trên đài Nguyễn Huy creepypasta. ” Truyện ma NGỦ CÙNG NGƯỜI CHẾT TRAILER THẢO TRANG NGUYỄN HUY “, được lấy từ nguồn Tags Truyện NGỦ CÙNG NGƯỜI CHẾT TRAILER THẢO TRANG NGUYỄN HUY Từ khóa Phim Rùng Rợn,truyen ma nguyen huy,nguyen huy,đất đồng radio,truyện ma nguyễn huy,dat dong radio,truyện ma,creepypasta,truyen ma,chuyen ma,chuyện ma,chuyện ma có thật,truyện ma có thật,đọc truyện đêm khuya,doc truyen dem khuya,truyện ma làng quê,truyen ma nguyen huy moi nhat,truyen ma nguyen huy hay nhat,chuyen ma co that,truyen ma co that,truyện ma ngủ cùng người chết Vzone là trang web đánh giá sản phẩm và mẹo vặt hàng đầu tại Việt Nam. Chúng tôi có đội ngũ chuyên gia nhiều năm kinh nghiệm trong từng lĩnh vực cụ thể với phương châm mang đến cho bạn nhiều sự lựa chọn tuyệt vời trước khi đưa ra quyết định tiêu dùng cho gia đình bạn.
-Anh thổi sáo hay lắm ! Giật mình quay thấy cô gái mặc áo dài trắng. -Cảm ơn ! Nhưng mà em là ai vậy ? -Em là một người sống gần đây thôi .Anh là người thành phố à ? -Ừ anh ở Sài Gòn ,xuống nhà bạn chơi . Nhà nó kia kìa ! Nói rồi tôi chỉ tay về phiá nhà thằng bạn. vậy ! -Mà sao khuya rồi em còn ra đây. Không sợ à ? -Sợ gì anh ? Tôi gằn giọng – Ma ! Cô gái cười -Không .Em ở đây từ nhỏ đến lớn . À mà anh thổi sáo hay lắm. Anh thổi tiếp đi. Em thích lắm ! Được gái khen ,tôi tự tin -Được rồi ! Để anh thổi em nghe bài “Nữ nhi tình” nha ! Nói rồi tôi bật nhạc beat từ cái loa mini mặt ra phiá bờ hồ ….. -Em thấy thế nào ? Không nghe thấy tiếng trả lời. Tôi thắc mắc quay lại thì không còn thấy cô gái đâu. -Em ơi ! Em đâu rồi ? Emmmmm…. ************************************* -Ê Tú ! Tú ! Dậy đi .Mày gọi em nào vậy ? Nằm mơ à ? Mở mắt dậy tôi thấy thằng Phong bạn tôi,mơ màng ,tôi hỏi -Em gái áo trắng đâu ? -Em nào ? Mày nằm mơ thấy gì ? Mộng tinh à ? haha -Mộng cái đầu mày ! Phong cười nứt nẻ rồi đứng dậy -Thôi dậy đi ! 5 giờ sáng chuẩn bị đồ đạc nữa .Mày không nhớ hôm nay tụi mình đi phượt về nhà thằng Thành à ? Chuyện là hôm nay tôi ngủ lại nhà thằng Phong .Chờ tới sáng tôi với nó ,cùng 4 đứa khác nữa đi về nhà thằng Thành chơi . -Ừ dậy liền ! Mà sao mày dậy sớm vậy ? -Mày ngáy to như sấm ấy ! Ông nội ai ngủ được .Lẹ đi ! Thằng Thành,Thằng Dương ,con Thảo với con Hà nó tới chỗ hẹn rồi đó! Tôi ngồi dậy súc miệng rửa mặt rồi thu xếp hành lý .Kiểm tra lần cuối trước khi đi 2 cái quần jean ,1 cái quần cụt ,2 cái áo dài tay ,1 cái áo thun ngắn,3 cái quần sịp ,kem đánh răng ,sáp vuốt tóc…ok tất cả đã ở đây. À quên còn cây sáo trúc nữa, đi về vùng cao mà không có cây sáo trúc thì quả là uổng phí .Chuẩn bị xong tôi và thằng Phong đèo nhau trên chiếc Exciter chạy tới trước cổng trường đại học .Nơi mà cả 4 đứa khác đang chờ sẵn . -Đủ chưa ? -Có 2 thằng bây là lên trễ nhất đó .Để coi ! Thằng Phong thằng Tú,con Hà con Thảo ,thằng Dương .Tao ! ok đủ rồi .Đắk Nông thẳng tiến !!!! Cả bọn đồng thanh “Đắk Nông thẳng tiếnnnnnnnn” Chuyến đi kéo dài 6 tiếng .Từ Sài Gòn chúng tôi đi qua Bình Dương, Bình Phước rồi cuối cùng tới được địa phận tỉnh Đắk Nông. Hai bên đường là các cao nguyên xanh ngát trãi dài dường như bất tận ,đẹp mê hồn ! Tâm hồn cảm giác thanh thản và thư thái, chúng tôi cảm giác như lạc vào một cõi khác. Không khí bắt đầu trở lạnh . Tầm 11h30 trưa chúng tôi tới nhà thằng Thành. Nó bước tới cổng ,gọi lớn -Má ơi con về rồi nè ! Một người phụ nữ to lớn bước ra -Về rồi hả con ! Dẫn bạn về nữa à . Hà hà Chúng tôi lên tiếng thưa má nó 1 tiếng rồi dẫn xe vào nhà. Ngôi nhà không quá to , chung quanh được làm bằng gỗ ,sàn xi măng. Đặt chân xuống cảm thấy lạnh run người . -Mấy con vô nhà chơi ! 4 đứa con trai qua phòng Thành thay đồ rửa mặt đi .Còn 2 đứa con gái đi theo bác . Các con đi đường mệt rồi .Để bác chuẩn bị đồ ăn .Ăn rồi nghỉ 1 chút rồi kêu thằng Thành dẫn đi chơi ! -Dạ làm phiền bác rồi ! Trưa hôm đó chúng tôi lần đầu được ăn món heo rừng do ba nói bắt từ trong rừng về .Phải nói là tuyệt phẩm luôn . Tiếp theo nó dắt bọn tôi đi lên đồi chơi ,chụp ảnh , nói chuyện, vui đùa. Chơi chán nó dẫn đi vào tham quan thác đá trong trình đi qua các khe đá,băng qua các hang lét qua các nhánh cây to lớn,cuối cùng thấy được thác đá .Phải nói là hùng vĩ cực kỳ . Tôi vui sướng .cảm giác như mình được tham gia một cuộc chiến sinh tồn thực sự .Chúng tôi vui chơi tới 5 giờ đó trở về nhà thằng Thành chuẩn bị cho bữa nó nướng cho 1 con gà rõ to tiếp đãi .Trong bữa ăn -Tối nay các con có định đi đâu không ? Thành đáp -Tối con tính dắt tụi nó ra bãi đất trống chơi .Sẵn trãi chiếu đem vài miếng thịt gà với vài lon bia ra ngoải nhậu cho vui. -Ừ đi về sớm sớm nha tụi con ! Chợt thấy nét ưu tư trên nét mặt của mẹ nó -Mà nhớ ! Đi đâu thì đi .Đừng có bén mảng lại gần căn nhà hoang gần bờ hồ ! Thằng Thành như biết trước điều gì .Nó im lặng đáp -Dạ con biết rồi má .Con sẽ nhắc tụi nó ! Tôi lên tiếng – Uả tại sao vậy bác ? Mẹ Thành phớt lờ – Không có gì đâu .Tại bác sợ gần bờ hồ gió lạnh tụi con ! Thôi ăn đi ăn đi ! Tối hôm đó,thằng Thành ,tôi và thằng Phong,thằng Dương đi lấy củi mang ra bãi đất trống,đốt lửa lên cho có ánh sáng. vát cái loa kẹo kéo ra ,với thùng bia , con gà nướng,xiên que tôi ăn nhậu, ca hát nhảy nhót bất chấp cả núi rừng. Tầm 1 giờ đêm .Chúng tôi mệt quắc cần thu dọn vào nhà ngủ. 3 thằng ôn vật ngủ say như chết,ngáy rõ to,còn đám rắm nữa,thối kinh. Làm tôi không ngủ được,cộng với việc lúc nãy tôi lén đổ bia ra cỏ nên bây giờ cũng không quá say. Đêm đó tôi thao thức mãi , tôi nghĩ “ Mình luôn ao ước có 1 ngày được thổi sáo bên dòng sông,bên ánh trắng trong 1 đêm vắng tĩnh mịch,bây giờ bờ sông đã có,ánh trăng đã có,lại thêm đêm tối tĩnh mịch nữa ,một không gian tuyệt vời như vậy mà mình đành bỏ lỡ hay sao ! Không được !” .Nghĩ vậy tôi liền ngồi dậy,vén mùng bước ra ,lục giỏ lấy cây sáo,chiếc loa mini ,với tay lấy cái áo khoác rồi lẳng lặng đi ra ngoài. Đêm ở đây quả thật lạnh cực kỳ, khác hẳn 360 độ so với Sài Gòn nơi tôi xe tay thổi phù phù. Bước đến bờ hồ , tôi nghe dòng nước chảy róc róc , nhìn lên ,tôi thấy mặt trăng vẫn còn rất sáng,soi sáng cả mặt nước ,đúng là một khung cảnh trong mơ . “Tuyệt phẩm” –Tôi thốt lên thành tiếng. Bất chợt tôi cảm giác như một luồn gió vừa lướt qua sau lưng quay lại ,không thấy gì .Đột nhiên giật mình vì cái loa mini trên tay tôi bỗng phát lên nhạc . “Lạ thật,đã bấm nút nào đâu mà lên tiếng, bị chạm mạch hay gì “-Tôi nói khẽ .Sẵn đang phát bài nhạc tôi thích,tôi tiến lên phía trước, đặt cái loa xuống tảng đá nhỏ, đứng trước bờ hồ cầm cây sáo thổi theo điệu sáo du dương trầm bổng vang vọng cả một lúc này đây tôi đang cảm giác như mình đang là một lãng tử phong trần ngao du thiên hạ ,sẵn đường ghé ngang một chốn bồng lai rồi hòa mình vào đất trời bằng âm cứ nhắm mắt thổi…. Bỗng… -Anh thổi sáo hay lắm ! Giật mình tôi quay lại thì thấy 1 cô gái mặc áo dài xõa giữa đứng đằng sau tôi tự bao giờ. Tôi thấy cô gái có gương mặt rất xinh và khả ái mặc dù trời đã tối chỉ còn leo lét ánh sáng yếu ớt của ánh ngẩn ngơ một hồi rồi ấp úng -Cảm ơn ! Mà em…em là ai vậy ? -Em là một người sống gần đây chắc là người từ nơi khác đến à ? -Ừ anh ở Sài Gòn xuống nhà bạn chơi .Nhà nó kia kià ! Nói rồi tôi lấy tay chỉ về phiá nhà thằng Thành. -Oh ra vậy ! -Khuya rồi sao em còn ra ngoài này .Bộ em không sợ à -Sợ gì anh? Tôi gằn giọng -Ma ! Cô gái cười -Không ! Em ở đây từ nhỏ đến lớn ! Mà anh thổi sáo hay lắm ! Anh thổi tiếp đi .Em thích lắm ! Được gái đẹp khen ,tôi tự tin -Được rồi ! Để anh thổi em nghe bài “Nữ nhi tình” nha ! hì hì Nói rồi tôi với tay bật nhạc từ cái loa mini mặt về phiá bờ hồ… Tôi cứ say sưa thổi .Bỗng tôi nhớ lại …hình như….tình huống này mình đã gặp ở đâu rồi thì quen quen. Đúng rồi…giấc mơ hôm qua…đúng rồi ! Tôi buông cây sáo khỏi miệng rồi bất ngờ quay ra sau theo phản ứng. Đúng như dự đoán ,không thấy cô gái ban nãy xoay đi xoay lại tìm kiếm vẫn không thấy, xung quanh chỉ là màn đêm tĩnh mịch. -Em ơi ! em đâu rồi ? Em gái ơi .. -Em đây ! Bỗng tôi giật bắn người suýt rơi cây sáo trên tay vì tiếng nói của cô gái phát ra ngay sau lưng quay lại -Trời đất ! Em đi đâu mà lúc ẩn lúc hiện anh hết hồn ! -Em xin lỗi ! Làm anh sợ sao ? Cố tỏ ra vẻ bình tĩnh -Không .anh chỉ hơi bất ngờ thôi . Mà thôi để anh thổi tiếp nha. Lúc nãy thổi chưa hết bài . Nói rồi tôi lại quay ra phiá bờ hồ . Bỗng cô gái ôm chầm lấy tôi từ sau.. -Em lạnh lắm ! Bị ôm bất ngờ, tôi vừa mừng vừa lo, rối trí giây lát -Em…em làm gì vậy ? -Em lạnh lắm ! Anh ôm em đi ! Gỡ đôi bàn tay lạnh cóng nhưng mịn màng của cô ra ,tôi quay lại đối diện với cô -Em về nhà ngủ đi em. Ở đây lạnh .Ba má em biết đánh đòn đó !. Con gái khuya ra đường là không tố… Chưa kịp nói dứt câu thì cô gái đã sà vào lòng tôi. -Em không có ba ở một mình từ nhỏ tới lớn ! Em cô đơn lắm ! Tôi đang bối rối cực kỳ .Tại sao một cô gái mỏng manh như em lại có thể sống 1 mình ở nơi như thế này không thể tin nổi ! -Em rất thích những người con trai lãng tử như rất thích . Em ấy thích ấy nói thích tôi kià. Trời ơi !Đây là lần đầu tiên tôi được con gái hành động như thế này,lại còn là một em gái trẻ đẹp. Tôi cảm thấy lâng lâng trong lòng tràn đầy sự sung sướng,không thể diễn tả cảm giác lúc ấy -Hay là…anh về nhà em chơi đi ! Chưa kịp trả lời thì như có một sức mạnh vô hình khiến tôi phải bước đi theo em, tôi lúc này gần như vô thức,chỉ biết có em ,cô gái áo trắng yêu dấu của tôi ! Tôi đi theo em một lúc ,không biết là đã đi cách nhà thằng Thành bao xa và bây giờ mình đang ở đâu. Tôi thấy trước mặt mình là 1 ngôi nhà sàn gỗ khuất sau những lùm cây,có một cây cổ thụ dài và những cái sợi dây gì đó chìa xuống ,nhìn kinh dị lắm. -Đây là nhà em ! Anh vào đi ! Tôi bước vào,ngồi xuống sàn quan sát ,nhà tuy nhỏ nhưng rất gọn gàng ,sạch sẽ, đúng là nhà của con gái . Nhưng tôi vẫn thắc mắc là tại sao một người con gái như em lại ở đây một mình .Ba má em đâu chứ ? Đang mãi loay hoay với suy nghĩ đó thì chợt tôi thấy em từ trong một căn phòng bước ra .Nhưng….không một mảnh vải trên người . Chết tôi rồi ,tôi đang gặp cái gì đây,tôi đang ở một nơi gì đây, tôi đang tỉnh hay đang mơ đây ? Cô gái tiến tới trước mặt tôi -Anh thích không ? Gần như chết lặng trước hình ảnh trước mặt .Tôi trân mắt nhìn, tâm hồn dường như bay đi đâu mất,tôi chỉ còn biết khẽ thì thầm trong miệng theo quán tính -Thích…..thích !!! Rồi cô gái áo trắng…. ,à không ! Bây giờ đã không còn áo trắng nữa rồi ,phải gọi là tiên nữ , em đẹp mê hồn,nước da trắng như tuyết,tóc dài thướt tha chấm giữa lưng,đôi mi cong,làn môi mọng,mũi cao thanh tú,cằm nhọn và đặc biệt đôi mắt đen láy hút hồn người đối diện. Em chẳng khác gì hình ảnh những nhân vật “Thần tiên tỉ tỉ” trong tiểu thuyết Kim Dung tôi thường đọc. Rồi em bất chợt ngồi xuống đối diện ,đưa mặt sát vào tôi, cầm tay tôi lên,em nói -Em lạnh lắm ! Hãy sưởi ấm cho em ! Rồi em áp người vào ôm tôi. Mùi hương tóc em xông vào mũi cảm giác đê mê đến lạ. Tôi hôn vào tóc em… Rồi như một con thú hoang dã bị bỏ đói lâu ngày vô tình thấy được mồi béo. Tôi chợt tỉnh giấc sau cơn vô thức vừa qua, vồ vập lấy thân thể trần truồng của em… Ngoài trời tiếng gió thổi vi vu qua các lỗ hổng ngôi nhà,tiếng dế kêu ,những hàng cây quật vào nhau xào xạc trong đêm như muốn tô điểm thêm cho bức tranh tuyệt vời của tôi với em. Đêm đó… ********************************************************* Ánh sáng chiếu vào mắt làm tôi chói .Choàng tỉnh dậy sau một đêm dài mệt quanh không thấy cô gái áo đứng dậy đi ra bên ngoài cũng không thấy . Bất chợt tôi nghe tiếng điện thoại báo pin thò tay vào quần móc điện thoại ra thì thấy đã gần 11 giờ trưa kèm theo 22 cuộc gọi nhỡ của lũ bạn. Chết rồi phải về ngay ! ******** – Mày đi đâu từ khuya hôm qua giờ mới về vậy ? –Thằng Thành hỏi Đưa tay vuốt vuốt lại móc tóc vốn đã rối nùi , tôi ấp úng -À chuyện là tối hôm qua tao ngủ không được nên ra bãi đất trống thổi sáo một mê thổi sáo tụi mày cũng biết mà. Thằng Dương tiếp -Vậy sao 5 giờ sáng tao dậy đi đái thì cũng không thấy mày .Mày đi đâu nói thiệt đi? -À ờ là tao thổi một hồi xong tao mệt .Nằm xuống ngắm trăng ngắm sao. Xong cái tao ngủ quên hồi nào không hay thoại thì để rung. Tối nhậu xỉn sáng nay dậy trễ cũng là điều bình thường mà tụi phải sao ? Con Thảo vẻ mặt tinh ranh đa nghi hỏi -Tú nói thật chứ ? -Thật .Nói dối làm gì ? Tối rồi còn đi đâu được nữa ! Thành đứng dậy quay vào nhà -Thôi mày vô rửa mặt ăn sáng đi rồi đi chơi với tụi tao .Tụi này chờ mày cả buổi rồi đó .Nhanh đi ! ********************************* Ngồi bên bờ đá nhặt từng viên ném xuống thác ,tôi thẫn thờ nhớ lại chuyện tối hôm qua, đúng là không thể tin được… – Sao không ra chơi với tụi đây thơ thẩn cái gì vậy ? Tôi giật mình quay lại thì thấy thằng Phong . Nó tiến tới ngồi bên cạnh . Một hồi sau – Tại sao mày lại nói dối mọi người ? – Tao…tao nói dối chuyện gì ? -Chuyện tối hôm qua. Rõ ràng là mày không hề ra bãi đất trống. Tôi bất ngờ quay sang nhìn Phong -Sao mày biết ? – Hồi tối qua, tao thức dậy đi đái thì thấy mày đi về hướng bờ hồ , mày nói lảm nhảm cái gì đó một mình. -Tao nói chuyện với em áo trắng chứ một mình hồi nào…-Tôi buộc miệng Phong trố mắt hỏi -Em áo trắng nào ? Tôi luống cuống đứng dậy -Không….Không có gì ! ************************************ 2 giờ đêm,khi mọi người đã ngủ say .Tôi lén bước ra ngoài . Tôi muốn gặp lại em để nói lời từ biệt vì đêm nay là đêm cuối cùng tôi ở Đắk Nông .Tôi muốn gặp em lần nữa để thông báo cho em biết và hơn hết…tôi nhớ em. Bước đến căn nhà sàn gỗ nơi em ở. Bước lên bậc và tiến tới gần lên tiếng gọi -Em ơi em ! Là anh đây .Em ngủ chưa ? Không thấy tiếng trả lời.” Chắc là em ngủ không thể vô duyên đánh thức con gái người ta vào giờ này thì mình về .Lần sau rảnh mình sẽ lại tới thăm em “-Tôi nghĩ thầm . -Anh tìm em à ! Thót tim quay lại thì tôi thấy em đang đứng sau tôi -Trời đất ơi .Em hù chết anh rồi ! Em làm ơn đừng có làm vậy nữa .Có ngày anh đứng tim mà chết ! Nở một nụ cười trừ -Em xin lỗi ! Rồi em gục đầu vào người tôi -Em nhớ anh lắm ! Xoa đầu cô gái -Anh cũng nhớ nay anh có chuyện muốn nói với em . -Thôi vào nhà rồi nói anh ! Bước vào nhà . -Anh đợi em xíu ,em đi đây cái ! -Ơ Ơ ,em đi đâu vậy,emmmm ! Một lát sau. -Em về rồi đây ! -Em đi đâu vậy ? -À không có gì ! -Anh có chuyện muốn nói với em ! Em tiến tới hôn tôi -Có chuyện gì để nói sau ! Bây giờ…. -Nhưng em à chuyện này … Chưa kịp nói dứt câu thì em đã quấn lấy tôi. Tôi… ********************** 5 giờ sáng ,ôm em trong tay – Em tên gì vậy ? Anh còn chưa biết tên em. – Em tên Lan ! -Anh tên Tú . À mà Lan này .Hôm nay là bữa cuối anh ở sắp về Sài Gòn rồi. Em ngước lên -Anh bỏ em đi sao ? -Không ! Khi nào rảnh anh sẽ tới đây thăm em .Và… -Và gì ? -Sau khi tốt nghiệp đại sẽ tới đây rước em về .Em không thể ở đây 1 mình hoài muốn lấy em ! -Em cảm ơn ! Rồi em ôm tôi. -À mà Lan nè .Ba má em đâu rồi ?Sao em lại sống chỉ có 1 mình nơi này ? – Ba má em mất rồi ! Em ở với dì .Dì em đi chơi ở nhà họ hàng mấy ngày !!! Hóa ra là thật là đáng thương. Nhất định tôi sẽ đối xử thật tốt với em .Nhất định là vậy ! 6 giờ sáng,tranh thủ lúc còn từ biệt Lan trở về nhà thằng Thành .Chuẩn bị trở về Sài Gòn. *** Trên đường về tôi rất buồn ,tôi rất nhớ Lan. Tôi nhớ mãi hình ảnh cô gái mặc áo dài trắng đứng cạnh cửa gỗ vẫy tay lúc tôi từ biệt .Trong lòng tôi quyết tâm phải trở lại đây ,để gặp Lan và để rước em về .Vì tôi đã yêu em mất rồi ! ************************************************** Trở về Sài Gòn tôi ,quay trở lại với cuộc sống thường nhật .Nhưng lúc nào tôi cũng nhớ tới hình ảnh của Lan, Tôi thường hay cầm cây sáo lên sân thượng ,thổi bài “Nữ nhi tình” .Bài hát mà em rất thích nghe . Tôi thường mơ thấy Lan ,rồi mơ hình ảnh hai chúng tôi quấn lấy nhau trong căn nhà sàn bé nhỏ ,rồi em gọi tôi đi theo em, đi sống với em,nhưng tôi hỏi đi đâu thì em không trả lời . Sau những đêm như thế thì cơ thể tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi,tôi không ăn được ,ngủ cũng không lâu. Mặt mày càng ngày càng xanh xao,thân hình thì ốm lại cả chục ký. Hôm đó thằng Phong tới thăm -Mày sao rồi ? -Tao không sao ! Chỉ bị suy nhược cơ thể một chút thôi. Uống thuốc vài ngày là hết . -Thân người mày như vầy mà nói không sao ? Phong tiếp -Từ khi còn trên Đắk Nông thì tao thấy mày không ổn rồi .Có chuyện gì không ? Tôi quay đi chỗ khác -Không có chuyện gì ! Lặng thinh 1 hồi rồi thằng Phong nói -Được .Nếu mày không nói thì tao sẽ nói trước .Tao nghĩ mày cũng sợ hãi giống tao ! Tôi nhìn nó -Nói chuyện gì ? Phong lại sát bên giường tôi,tỏ vẻ mặt quan trọng -Tối hôm đầu tiên ở Đắk thấy mày đi ra bờ nghi nghi thì mày không nói .Nên tối tiếp đã đi theo dõi mày ! Tôi vội ngồi bật dậy mặc dù rất yếu ớt -Mày nói cái gì ? Mày đi theo dõi tao ? -Tao xin lỗi .Nhưng cũng vì chuyện này mà tao mới biết được sự thật động trời,và tao nghĩ đó là điều mày cũng thấy nhưng sợ không dám nói ra. Tôi nghĩ là thằng Phong đã biết quan hệ của tôi với Lan dù sao nó cũng là bạn thân của không có gì quan trọng . Rồi nó nói tiếp -Tao đi theo mày đến một con đường nhỏ ,rồi mày rẽ rẽ theo nhưng vì chậm chạp nên tao bị mất dấu. Tao nhìn xung quanh thì cũng không thấy định ra về rồi ,nhưng…. -Nhưng sao ? Bây giờ vẻ mặt của thằng Phong lộ rõ vẻ sợ sệt , nó hít thở mấy cái rồi nói tiếp -Nhưng tao thấy có một cô gái ngồi bên đường,úp mặt xuống đầu gối mà khóc. Lúc này tao thấy ớn ớn rồi nhưng tao nghĩ lại ,nếu nó là người bình thường bị gặp rắc rối gì giữa đêm ,tao mà không giúp thì tao quả là thằng khốn . -Rồi sao nữa ? -Tao tiến tới kêu “em ơi,có chuyện gì vậy? “ thì…. -Sao ? Mặt thằng Phong đỏ tiá rồi nói như muốn khóc -Tao thấy nó ngước lên .Mà mặt mày trắng như xác chết .Hai con mắt lõm vô không thấy cái thui .Nó không có mũi . Tao thấy vậy tao té xuống .. Nó tiếp -Cái lưỡi của nó dài thò ra nó hướng về phiá tao…trời ơi ! Vừa nói thằng Phong vừa đưa 2 tay ra ướm cho tôi xem độ dài của cái lưỡi đó – Rồi tao sợ quá tao vụt chạy về. -Sao mày không nói chuyện này với ai ? Mắt ngấn nước mắt ,nó nói -Tao không nói vì sợ nói người ta không tin . Với lại nói rồi khiến mấy đứa khác sợ hãi .Mẹ thằng Thành đã dặn là không được đi lung tung gần bờ mà ! Tôi cảm thấy khiếp đảm câu chuyện vừa rồi của thằng nghĩ nó nói xạo,nhưng nó nói xạo tôi làm gì,xưa giờ hai đứa chơi với nhau chưa từng bịa chuyện như vậy bao lại lúc này mặt nó đỏ,nó khóc,nó sợ hãi tột cùng,không giống nói dối . -Tao thấy mày đi vào nghĩ mày cũng gặp con quỷ mày cũng sợ hãi giống tao .Nên mày cũng trở bệnh như này ! -Tao…tao không hề gặp ma như mày nói. Tao gặp người ! Thằng Phong trố mắt -Người ? Người nào ở trong đó ? Tôi lặng im vài giây -Thôi dù gì kể với mày cũng không là bạn thân tao ! Rồi tôi kể lại mọi diễn biến câu chuyện cho thằng Phong nghe. *********************** -Quái lạ ? Sao một đứa con gái như mày nói lại sống ở một nơi hoang vu hẻo lánh, mà sống chỉ có một mình nữa .Nơi đó có con quỷ đó…. Tôi toan lên tiếng giải thích về gia cảnh của Lan thì thằng Phong tiếp -Trừ khi… -Trừ khi cái gì ? Phong nhìn tôi vẻ mặt khiếp sợ -Cô gái mày gặp chính là con ma đó !!! Tôi nổi nóng. -Ma cái gì .Mày điên rồi ! Bỗng tôi thoáng nhớ lại điều gì…Tôi hỏi lại Phong -Lúc mày gặp con quỷ đó là lúc mấy giờ ? -Tao nghĩ tầm 2 giờ rưỡi . Tối đó Lan nói với tôi Lan đi ra ngoài 1 chút .Tôi nhìn điện thoại cũng tầm 2 giờ lẽ… Gạt suy nghĩ đó ra. Tôi nói -Không thể nào ! Ma thì làm sao mà quan hệ được với người chứ ! Thằng Phong thốt to -CÁI GÌ ??? Mày quan hệ với ma ?? Tôi im lặng gật đầu thú nhận ..Rồi bất chợt lên tiếng -Nhưng chắc gì Lan đã là ma . Tao thấy em ấy là một người hết sức bình thường như bao người ,cười nói và mọi cử chỉ đều rất bình thường . Phong vội cắt ngang -Là người mà ở nơi có ma mà vẫn không biết à ? Tôi không nói gì. Ngồi lặng người giây lát rồi vô thức nằm xuống giường .Vắt tay lên trán suy nghĩ . ” Thằng Phong nói đúng. Quả thật chuyện này rất đáng ngờ .Em nói dì em đi ra nhà họ hàng chơi,nhưng tại sao dì lại để thân em con gái ở nhà một mình mấy ngày như vậy ? Sao không dẫn em đi cùng ? Còn chuyện thằng Phong gặp ma chắc chắn là không lừa mình vì thái độ của nó rất nghiêm túc .Lan ơi lẽ nào …” – Nếu mày vẫn không tin thì tụi mình cứ đi một lần nữa để kiểm chứng! Tôi quay sang nhìn Phong – Đi đâu ? – Đắk Nông ! Rồi tôi quay đầu về chỗ cũ. Phong tiếp -Tụi mình sẽ nói thật cho mẹ con thằng Thành biết chuyện rồi tìm cách giải tao thấy mày sắp không ổn rồi . – Nhưng đang là kỳ nghỉ .Thằng Thành về quê rồi. Ai dẫn đường bọn mình ? – Tao nhớ đường, không thì dùng Google map ,bất quá tới nơi mình kêu nó chỉ đường . Nói rồi Phong nhìn kỹ vào mặt tôi vẻ mặt tập trung Tôi ngồi dậy hít thở một cái rồi nhìn thẳng vào nó – Được ! ********************************************************* Trên đường ,khung cảnh vẫn vậy ,vẫn những cao nguyên xanh mát,những hồ nước trong xanh,vẫn rất đẹp nhưng không hiểu sao tôi không buồn nhìn,vì tâm trạng lần này khác với lần trước, tôi hi vọng là thằng Phong nói dối tôi,nói dối tôi để tôi khai ra mối quan hệ với em ,và em vẫn là Lan ,vẫn là một người tình tuyệt vời,một người con gái bình thường như bao người. ************************ -Thành ơi ! – Ai đó ? -Là tao .Phong đây ! -Phong nào ? -Phong cùi . Ra mở cửa đi nắng quá nè ! Thằng Thành luống cuống chạy ra -Trời ủa ? Sao tụi mày xuống đây nữa . Sao biết đường hay vậy ? -Tụi tao dò google map..Tụi tao… Tôi tiến tới chen ngang thằng Phong -Tụi tao có chuyện quan trọng muốn nói với mày và mẹ mày ! Thành nheo mắt tỏ vẻ thắc mắc -Chuyện quan trọng .Tao ? Mẹ tao? Gì mà tụi bây làm vẻ mặt nguy hiểm quá vậy ! Nghe tiếng mẹ thằng Thành từ trong nhà bước ra -Uả 2 con tới chơi nữa hả ? Vô đi tụi con .Thành sao không kêu bạn vô nhà .Không thấy trời nắng hả ? Chúng tôi lên tiếng chào mẹ nó một tiếng rồi vào nhà. -Uả có hai con xuống thôi à ? Mấy đứa kia không đi hả con ? Thằng Phong trả lời một cách nghiêm nghị -Chỉ có 2 tụi con thôi ! Hôm nay tụi con có chuyện quan trọng muốn nói với bác và thằng Thành ! Hai mẹ con thằng Thành ngơ ngác nhìn nhau không hiểu chuyện gì xảy ra rồi đồng loạt quay nhìn 2 chúng tôi . -Chuyện gì vậy con ? Thằng Thành cũng ngồi xuống -Ừ chuyện gì tụi mày nói nhanh đi ! Úp mở hoài . Quay sang nhìn thằng Phong .Tôi thấy nó gật đầu như lời đề nghị bắt đầu câu chuyện… ********************************************************************** -Trời ơi ! Con..con nói thật chứ ? –Mẹ thằng Thành há miệng lắp bắp -Tao đã dặn hai đứa bây là không được lại gần bờ hồ kia mà ! –Thành lên tiếng Tôi nheo mày hỏi -Nhưng thưa bác ! Bác có biết cô gái sống trong căn nhà đó không ? Cô gái đó tên Lan. Nói con biết đi ! -Bác biết ! “Bác ấy biết Lan, như vậy có nghĩa Lan có tồn tại ,hay quá !”-Tôi nghĩ thầm. -Nhưng nó đã chết cách đây 25 năm rồi ! Tôi điếng người nổi cả óc khi nghe câu nói kế tiếp của mẹ thằng Thành,thằng Phong cũng làm rơi chiếc chìa khóa xe đang cầm trên tay ,đôi mắt vô hồn tôi chầm chậm xoay đầu sang nhìn bác -Bác …bác nói vậy nghĩa là……sao ? Thở dài 1 tiếng,bác định nói thì thằng Thành nắm lấy tay lay mẹ mình – Mẹ ! Đừng.. Gỡ tay nó ra ,bác nói -Thôi dù sao 2 tụi nó cũng đã thấy rồi ! Chúng ta cũng nên cho tụi nó biết sự thật ! Phong và tôi nhìn mẹ nó một cách không thể chăm chú hơn -Chuyện là con Lan khi xưa ở cái thôn này , sống với má và ông dượng-chồng hai của má nó , ở cái nhà sàn bên kia . Rồi bác hất đầu ra phía bờ hồ,nhìn sang -Con bé xinh đẹp,giỏi giang,ngoan ngoãn ,lại hiền lành lễ phép,ai cũng thương cũng mến .Bác khi đó cũng có chơi chung với nó. Bác và con Lan thường hay đi học về cùng đường với nhau,hay trò chuyện với nhau,hay tắm suối cùng nhau, bắt cá rồi lên nương lên rẫy . Nó cũng hay qua nhà bác chơi ! Bác nhìn bọn tôi rồi tiếp -Nó tài lắm nghen con ! Cái gì cũng làm kỳ thi họa nữ công gia chánh cái gì cũng giỏi hết. Đặc biệt nó rất mê bộ môn thổi sáo ,nó rất thích nghe mấy ông già trong làng thổi sáo ,có thời gian nó tập thổi sáo,nó từng nói với bác là phải tập thổi cho được bài “Nữ nhi tình” ,vì nó rất mê bài hát chưa hoàn thành ước muốn thì… Nói tới đó mẹ thằng Thành sụt sịt hít hít rồi vén áo lau nước mắt Tôi nôn nóng chồm tới trước -Thì sao hả bác ? -Hồi độ năm 89 má nó bị ung thư phổi , bệnh này khó phát hiện được sớm nên khi má con Lan phát hiện thì bệnh tình đã trở nặng .Không còn cách chữa trị .Rồi má nó mất khi nó mới 13 tuổi. Rồi như không kiềm chế được, bác chửi thề -Con mẹ nó ! thằng chồng hút thuốc thằng chồng không chết để cho vợ phải vạ là thằng súc sinh mà Thằng Phong lên tiếng -Chắc do ông ấy nghiện thuốc thôi ! Sao bác nặng lời ? -Nó không chỉ nghiện thuốc,mà còn là con sâu rượu, ngày nào cũng nhậu nhẹt say xỉn về đánh đập vợ con,rồi còn ăn cắp tiền dành dụm của mẹ con Lan đi đá gà , các con nói có phải là súc sinh không ? Hai chúng tôi im lặng .Rồi bác đột nhiên khóc nức nở -Tội nghiệp con Lan … -Sao bác ??? Thành lấy khăn giấy cho mẹ lau nước mắt rồi bà tiếp -Khoảng năm 94 ,năm đó bác và con Lan tròn 18 tuổi , bác còn nhớ hôm đó là chiều thứ bảy,hôm đó trời mây đen xám xịt chuẩn bị mưa, bác và nó mới đạp xe đi học về ,bác và con Lan vẫn vẫy tay chào nhau vui vẻ trước nhà nó .Và bác không ngờ hôm đó cũng là hôm cuối cùng bác và nó gặp nhau….. Mẹ thằng Thành lê bước đến phiá trước nhà ,hướng đầu về phiá bờ hồ hướng nhà Lan -Chiều hôm đó… ******************************************************************************* -Mày vừa đi học về đó hả Lan ? Đi mua cho tao 2 xị rượu ! -Dượng tự đi mua đi ! -Vậy mày đưa tiền cho tự đi mua ! -Tiền con đóng học phí hết rồi ! Ông dượng khệnh khạng đứng dậy -Mày con tao mà dám ăn nói với tao như vậy đó hả Lan ? Lan lớn tiếng gắt gỏng -Dượng là đàn ông mà suốt ngày nhậu nhẹt cờ bạc, Không lo đi làm kiếm tiền. Sống bám vào tiền làm thêm của con gái dượng như vậy dượng coi được hả ? Dượng có phải là con người nữa không ? ***Bốp*** -Con mất dạy ! Lan mắt đỏ hoe đứng dậy ôm má rồi chạy xuống nhà sau ,ngồi xó bếp gục đầu xuống hai đầu gối nức nở -Má ơi ! Con khổ quá má ơi .. nhớ má lắm má ơi.! Tối hôm đó… – Ơ ? Ai vậy ? – Là dượng nè con ! – Dượng ! Sao dượng lại vô buồng con .Dượng xỉn thì về phòng ngủ đi ! Hôi quá ! -Con đẹp lắm Lan à ! Con giống y mẹ con. Hay là cho dượng ….. Chưa nói xong thì ông dượng lao đến mở mùng rồi bay vào ôm Lan. -Dượng…buông tôi ra….buông… Cứu…tôi… Ngoài trời đang mưa to,sấm chớp liên hồi như nổi trận lôi đình,tuyệt không ai nghe tiếng kêu của cô gái trẻ đáng thương đang bị dày vò thân xác bởi một con ác thú. ******************************************************************* Nói tới đó mẹ thằng Thành quỳ xuống sàn,khóc ngất . Tôi và thằng Phong,Thành chạy lại đỡ bà dậy. Rồi ứa nước mắt,bác tiếp -Tối hôm đó ! Do chịu quá nhiều sự tủi nhục và chua xót .Con Lan liền treo cổ chết ở ngay cây đa trước nhà . Sự việc này làm thằng súc sinh đó bị vô tù .Đáng đời cho kẻ khốn kiếp . Rồi bác bùi ngùi -Nhưng cũng kể từ ấy. Người nào đi ngang qua khu vực ấy cũng đều thấy cô gái mặc áo dài trắng ngồi khóc bên khi thấy nó treo cổ lủng lẳng trên cây đa. .Mặt mày trắng xác,lưỡi thì thè ghê lắm tụi con ơi ! Thằng Phong nhìn tôi suýt xoa tay đang nổi da gà da vịt . -Rồi riêt người ta sợ ,không ai dám đi ngang qua con đường đó nhà sàn gần bờ hồ cũng từ đó mà không ai dám đi tới càng không dám nhắc tới. Tôi cố trấn an bản thân rồi mạnh dạn trả lời bác -Nhưng bác ơi ! Rõ ràng là con đã thấy Lan là một người bình thường,rất xinh đẹp và không hề ghê rợn như mọi người ấy còn mời con vào cửa rất sạch sẽ ngăn nắp,hoàn toàn không phải nhà hoang đâu bác Thằng Thành liền hỏi dồn -Mày vô nhà đó ? -Ừ và còn …. -Còn gì nữa ? Rồi tôi nhìn mặt thằng Thành và mẹ nó như vẻ xác nhận -Quan hệ tình dục ! -Trời ơi con dám ??? Rồi tôi lên tiếng trấn an -Nhưng nếu là ma thì không thể xảy ra chuyện đó chứ bác ? -Sao lại không hả con .Rồi ngoài chuyện đó ra còn gì nữa không ? -Dạ con tối về ngủ thì thấy Lan,thấy 2 chúng con ân ái với nhau,rồi Lan gọi con đi cùng với Lan,nhưng đi đâu thì không thấy trả lời . Mặt mẹ thằng Thành xanh lét rồi lầm bầm -Thôi chết rồi ! -Sao vậy bác ? -Vậy là nó thích con rồi !!! Nó muốn con đi cùng với nó có nghĩa là…. Thằng Phong lên tiếng – Nghĩa là…. -Con phải chết mới có thể sống chung được với nó ! Tôi điếng người ngồi bệch xuống ghế. Hai mắt trân tráo liếc qua liếc lại nhìn hư không -Nhưng…nhưng… Mẹ thằng Thành nói -Nếu con chưa tin thì chúng ta đi ! -Đi đâu hả bác ? Bác nhìn thẳng mặt tôi -Tới nhà con Lan ! Thằng Phong sợ sệt -Thôi bác ơi tới đó làm chi lắm ! Thành lên tiếng trấn an -Mày yên ngày nó không dám xuất hiện đâu ! Lặng yên giây lát,tôi đứng dậy -Được rồi .Chúng ta đi ! Rồi tôi bước ra cổng đi thẳng về hướng nhà Lan. Thằng Thành và mẹ nó cũng vội vã đi theo -Ê chờ…chờ tao ! –Phong với giọng nói theo Tuy trong lòng đã thầm nghĩ Lan không phải là người con gái bình thường nữa. Mà là một ma nữ ,nhưng trong thâm tâm tôi vẫn luôn hi vọng những điều đó không phải là sự hi vọng một chút nữa tôi tới Lan sẽ lại ra tiếp đón tôi với một nụ cười tươi dù hi vọng đó xem chừng là điều rất khó xảy ra. Tôi cảm thấy đau đớn tột cùng xen kẽ sợ hãi về những chuyện vừa qua. Bước tới con đường nhỏ dẫn vào nhà Lan ,thằng Phong chạy đến ôm tay tôi ,mếu máo rồi chỉ vào hướng ven đường -Đây ….đây bữa nó ngồi ở đây ! Tôi nhìn , không nói gì và tiếp tục đi .Thằng Phong bám sát đằng sau Tới chỗ cây đa ,thằng Thành chỉ tay lên rồi lên tiếng -Tụi mày thấy không .Có vết hằn của dây thừng ! Bọn tôi nhìn lên,quả thật có vết hằn của dây thừng trên nhánh cây,rất đậm. Trên cành vài con quạ thấy tiếng động của người liền kêu lên mấy tiếng rồi bay tứ cảm thấy tim bắt đầu đập nhanh ,thằng Phong vẫn bám sát tay tôi. Lấy tay rẽ nhành cây khô ,tôi điếng người chết lặng đi khi thấy trước mặt nhà sàn bé xinh ngày nào giờ chỉ như ngôi nhà hoang không chủ đã rất lâu rồi, bậc đi lên thì gãy, nóc thì chỗ có chỗ không,cánh cửa cũ bị gió thổi đóng ra đóng vào cót két như chào cảnh âm u đến rợn người . Bước vào nhà .Tôi nhìn xung quanh,vẫn những cái chum lớn, cái chiêng treo trên cột nhà,cái ghế,cái ấm nước,cái bàn gỗ này ,tất cả đều quen thuộc in sâu vào đầu tôi từ ngày đầu vào nhà Lan ,nhưng sao hôm nay chúng cũ kỹ,bụi bặm ,mục nát như đã tồn tại hàng trăm năm. Tôi nhìn xuống chiếc chiếu dưới chân ,đó chính là nơi mà đêm đó tôi và Lan đã có những giây phút va chạm xác thịt ,nhưng bây giờ chỉ còn lại một hình ảnh chiếc chiếu rách rưới, bụi đất . Mẹ thằng Thành lên tiếng -Đấy ! Con thấy chưa ! Bác đã nói là… trời ơi Tú .Con sao vậy ? Mẹ thằng Thành nói chưa hết bị cắt ngang vì quay sang thấy hình ảnh của tôi té xuống sàn ,hai tay chống ra đằng sau và hai mắt nhìn vào phiá trước mặt. Tôi thấy trên bàn thờ phía trước có hình ảnh bụi bặm đến nỗi đóng mạn nhện ,đó là ảnh của một cô gái trẻ mặc áo dài trắng miệng cười thanh tú .Phiá dưới ảnh có dòng chữ PHẠM THỊ MỸ LAN 1978 – 1994 Trời ơi đó là Lan .là em Lan của dù đã yên trí Lan đã không còn sống từ không hiểu sao thấy hình ảnh này tim tôi lại cảm thấy buốt nhói như sự việc này vừa mới đột ngột. Thằng Thành chạy tới đỡ tôi dậy,mẹ nó cũng nhìn tôi rồi nói -Sao .Con đã tin lời bác rồi chứ ? Tôi lặng đầu chưa kịp lên tiếng thì nghe tiếng thằng Phong thủ thỉ từ phía sau -Anh đã biết sự thật rồi sao? Tôi giật mình quay lại ,thằng Thành và bác cũng nhìn về phía Phong .Ngước mặt lên tôi thấy nó mắt đỏ chét, cấu tạo khuôn mặt nhìn tựa như con gái không giống nó một chút nào. -Mày sao vậy Phong ? Vẻ mặt trìu mến nhìn tôi,Phong nhẹ nhàng -Em là Lan đây ! Do ban ngày em không thể ra được nên mượn tạm thân xác này để nói chuyện với anh ! Đúng là giọng nói của Lan rồi ,nhưng nó lại phát ra từ miệng thằng Phong .Trời ơi không thể tin nổi. Hai mẹ con thằng Thành cũng đứng hình nhìn vào tôi và thằng Phong. -Trời ơi em đó hả Lan ? Em… Tôi định tiến lại thì theo bản năng tôi lùi bước về sau vì lúc này tôi định thần lại Lan đã không còn là con người. -Em yêu anh lắm Tú à .Hãy đi với em ! Chúng ta sẽ được sống bên nhau mãi mãi ! Tôi ấp úng -Không được ! Em…em không còn là người nữa .Anh không thể ! Lan nổi nóng -Là hai đứa này đã nói cho anh biết đúng không? Nói đoạn Lan quay mặt qua nhìn mẹ con mặt đằng đằng sát khí ,kinh dị không thể tả -Tao sẽ giết hai đứa mày ! Lan nói rồi đứng dậy chạy tới bóp cổ mẹ thằng Thành làm mẹ nó té cái huỵch xuống sàn , hai bàn tay Lan bây giờ đã có móng đen thui dài xọc chẳng khác gì móng của mấy con đại bàng cỡ lớn. Thằng Thành chạy lại ôm Lan nhưng Lan vung tay một cái thì nó đã bay ra đụng đầu vào cột trụ nhà bất tỉnh . -Lannn,đừngggg… Tôi la lớn chạy tới thì cô ấy quay lại vung bàn tay làm tôi đứng chôn chân ,không thể cử tiếp tục xoay mặt lại vẻ mặt hầm hầm nhìn mẹ thằng Thành -Là mày…đã nói với anh ấy .Tao phải giết màyyyyyyyy ! Rồi Lan giơ 2 bàn tay sắc nhọn bóp cổ mẹ thằng Thành ,bác ấy nhăn mặt ho lên mấy tiếng rồi cố gắng dùng chút hơi sức nói trong miệng -Đừng giết tao ! Tao là…bạn…thân..mày nè Lan ơi ! Tiếp tục bóp cổ -Mày nói dối .Tao giết mày ! -Tao…Thúy mập đây nè Lan ơi ! Nghe câu nói phát ra the thé trong miệng mẹ thằng Thành lúc yếu sức ,Lan vội bỏ tay ra rồi trân mắt hỏi -Mày nói…mày là ai ? Ôm cổ của mình ho lên mấy tiếng,mẹ thằng Thành ngồi dậy,nhìn thẳng mặt Lan rồi xúc động -Tao là Thúy mập ,là bạn thân của mày đây ! Lan nhìn thẳng mặt -Mày…là Thúy mập ,bạn của tao sao ? Bác giơ tay vén tay áo lên ,chỉ vào vết sẹo ngay gần nách ròi nói -Đây là vết sẹo lúc nhỏ tao bị đuối nước bị quẹt vô cục đá .Lần đó mày đã cứu tao .Mày nhớ chưa Lan ? Lan ngậm ngùi -Mày đúng là Thúy mập ! Rồi Lan tỏ thái độ -Nhưng sao mày lại nói chuyện này cho anh ấy biết ! Mày có biết là tao cô đơn bao nhiêu năm yêu anh cần anh ấy lắm mày biết không ? Lan vừa nói khóc nức nở . -Nhưng Lan ơi .Đó là bạn của con tao .Nó còn trẻ còn tương lai còn quãng đời trước mắt .Mày không thể ác nghiệt vì bản thân mà đánh mất cuộc sống của người khác như vậy được Rồi Lan quay nhìn tôi ,vừa nói vừa lắc đầu -Không .Tao yêu anh Tú ,tao muốn sống với anh ,không ,không ,không.. -Nhưng mày là ma, vốn dĩ không thể chung sống được với con người !!! -Thì sao chứ !!! Lan đứng dậy vung tay về phía tôi ,thân người tôi lại cử động trở lại. Tiến tới trước mặt Lan ,cầm lấy bàn tay móng sắc nhọn của em đưa kề vào cổ -Em muốn giết anh đúng không ? Được rồi làm đi ! .Bác Thúy kêu lên -Không ! Tú ơi con điên rồi Lan nhìn tôi đẫm nước mắt -Làm đi chứ ! Em còn chờ gì nữa ! Lan vẫn nhìn tôi nhút nhát .Tôi tiếp -Và anh nói cho em biết ! Nếu anh chết có thành hồn ma đi chăng nữa anh cũng không bao giờ đi theo em .Vì anh không yêu một con người ích kỷ chỉ biết đến bản thân mình như em !!! Tôi nhắm mắt ,quát lớn hơn -LÀM Điiiiiiiiiiiiiiiiiiii ! Rồi Lan khuỵa xuống sàn nhà ,khóc như một đứa trẻ -Em sai rồi ! Tôi quỳ xuống bên cạnh ,lấy tay xoay mặt Lan về phía mình ,tôi bắt đầu nhỏ nước mắt -Anh yêu em lắm Lan ! Nhưng định mệnh chúng ta không thể đến với nhau . Hẹn em kiếp sau chúng ta sẽ nên duyên trọn đời Lan khóc nức nở ,tôi như không kìm được cơn xúc động , ôm lấy Lan vào lòng thật chặt như lần đầu chúng tôi gặp nhau . Bác Thúy mẹ thằng Thành ngồi xuống vỗ vai Lan -Tao nghĩ mày nên buông bỏ hết quá khứ đau buồn .Quên hết sự đời để đầu thai ,làm lại cuộc sống mới đi Lan à ! Lan buông tôi ra, nhìn tôi,rồi nhìn bác Thúy -Nhưng tao không thể làm được ! -Tao và Tú sẽ giúp mày vào chùa nghe kinh hướng Phật .Nơi đó sẽ giúp mày xám hối, mau đầu thai kiếp mới ! Lan gục đầu xuống ,tiếp tục khóc ,tôi ôm Lan ,lát sau Lan ngẩng đầu lên,quẹt hai dòng nước mắt -Được ! Tao đồng ý ! 3 chúng tôi đứng dậy .Lan nhìn bác Thúy -Cảm ơn mày Thúy à ! Kiếp này hay kiếp sau gì tao cũng sẽ không quên mày .Mày luôn là bạn tốt của tao ! Bác Thúy quay đi ôm mặt khóc Rồi Lan quay qua ,chồm tới hôn má tôi một cái rồi nói – Hẹn anh kiếp sau ta tái ngộ ,Mỹ Lan luôn yêu anh ! Dứt câu thì thấy Lan gục mặt xuống ,tôi lay người -Lan ! Lan ! -Ơ ! Có chuyện gì mà nhìn tao dữ vậy ! Tao đang ở đâu đây ? Tiếng thằng Phong .Vậy là Phong đã trở lại . Điều đó có nghĩa là Lan đã rời đi thật rồi .Tôi đứng dậy nhìn xung quanh với hi vọng nhỏ nhoi sẽ thấy em ,nhưng tôi không thấy gì .Tôi chạy lại gục đầu vào thành cửa khóc nức nở -Lan ơiiiiiiiiiiiii ! ************************************************************* Buổi sáng hôm sau ,chúng tôi quay trở lại ngôi nhà của em, đem di ảnh và mời người về tiễn vong em lên chùa . Tại chuà… -Linh hồn của cô Lan đã không còn giận dữ. Chúng tôi sẽ cố gắng giúp cô ấy trút bỏ muộn phiền,toàn tâm hướng Phật, mau đầu thai chuyển kiếp Bác Thúy cúi đầu cảm ơn -Cảm ơn sư thầy rất nhiều ! Rồi tôi và bác Thúy chào thầy ra về . Bước ra cổng .Ngoái đầu nhìn lại .Tôi thấy Lan ,hình ảnh cô gái mặt áo dài trắng ngày nào đứng vẫy tay ngay cửa gỗ chào tôi ,nay lại tái hiện ngay bên cạnh nhà sư .Lan cười với tôi ,tôi cười vẫy tay rồi quay ra hướng bước chân đi về ,mắt đỏ hoe cố giấu nỗi xúc động để em yên trí mà ra đi thanh thản .. -HẾT-
𝗡𝗴𝗼𝗮̣𝗶 𝘁𝗿𝘂𝘆𝗲̣̂𝗻 𝗽𝗵𝗮̂̀𝗻 𝟮 𝗛𝗼̂̀𝗻 𝗠𝗮 𝗔 𝗣𝗵𝗼𝗻𝗴 𝗢̛̉ 𝗣𝗵𝗼́ 𝗕𝗮̉𝗻𝗴Mỗi lần lừa đảo xong một người, thằng bé đều được Phàm và Sảng cho ăn uống rất ngon, lại được mua quần áo mới. Không một ai biết rằng, khi màn đêm buông xuống, nó vẫn không thể nào ngủ nổi. Nó nhớ về bờ tường rào bằng đá, nhớ cây hoa đào hồng rực trước sân nhà, nhớ về mẹ nó. Nó tưởng rằng mình sẽ không thể nào gặp lại mẹ mình nữa, cho đến một ngày nọ. Hôm ấy... nó ngủ cùng với người chết. .........................................................Lúc ấy là vào khoảng 2 giờ sáng. A Phong đang ngủ trong phòng thì nghe thấy tiếng quát tháo ở bên ngoài căn nhà. Ngôi nhà này nằm ở đồng hông mông quạnh, có gào thét đến khản cả cổ thì cũng chẳng có ai nghe thấy gì. Huống chi căn nhà này thường xuyên “đón tiếp” những đứa trẻ bị bắt cóc, chúng giãy giụa la hét rồi bị đánh đập là chuyện thường ngày. Nghĩ thế nên A Phong chỉ lẳng lặng ôm gối ngủ tiếp, mà chẳng hề bận tâm. Thế nhưng, thằng bé ngủ chưa được bao lâu thì đã bị mụ Sảng gọi dậy. Mụ chỉ nói ngắn gọn rằng có việc phải đi gấp trong đêm. A Phong cũng chẳng buồn hỏi lại, nó chỉ mặc quần áo rồi lẳng lặng bước ra ngoài. Mụ Sảng và gã Phàm đã ngồi sẵn ở trên xe, thùng xe phía sau có hai đứa bé trai song sinh nhìn giống nhau như hai giọt nước. Trên người bọn chúng đều mặc bộ y phục của người H’Mong. Đứa nào đứa nấy đều khóc lóc vật vã, mặt mũi đỏ au. Gã Phàm quay ra đằng sau chửi bới “Mày có im đi không? Tao bóp cổ chúng mày chết bây giờ.” Hai đứa trẻ vẫn không ngừng khóc, mụ Phàm uể oải nói với A Phong “Mày lo liệu chúng nó đi...Đừng để bọn nó khóc nữa.” A Phong ngồi xuống cạnh hai đứa nhỏ. Hai anh em song sinh này khoảng chừng bốn tuổi. Một trong hai thằng bé nín khóc im lặng nhìn người ngồi bên cạnh để quan sát. A Phong nói tiếng H’Mong với chúng nó “Hai đứa tên là gì?” Nghe thấy ngôn ngữ quen thuộc, cả hai đứa có vẻ bớt sợ. Chúng chỉ len lén nhìn, một hồi sau mới nói “Khóm” “Sình” “Mấy tuổi rồi?” Cả hai lắc đầu không biết. A Phong mỉm cười móc trong túi ra hai cái kẹo cho bọn nó. Trong kẹo vốn được tẩm thuốc mê, đây là thứ hữu hiệu khi muốn bắt cóc lũ nhỏ. Lúc thằng bé tên Sình định giơ tay lấy thì A Phong rụt lại, đổi bằng hai cái bánh ngon lành. Ngay cả chính nó cũng không hiểu vì sao mình lại làm như vậy. Sình với Khóm ăn bánh xong, bụng đỡ đói, lại có người biết ngôn ngữ của chúng ở bên cạnh nên cũng bớt sợ đi ít nhiều, mặc dù vẫn còn dáo dác nhìn xung quanh. Xe vẫn chạy băng băng trên đường, hai kẻ kia đang vội vã đưa đôi song sinh đến địa điểm bàn giao cho khách hàng. Tiền kiếm được từ việc bán những đứa bé trai không hề nhỏ, lại là song sinh nên giá càng gấp đôi. Điều ấy khiến mụ Sảng có vẻ vui vẻ hết mức, mụ vừa đi vừa ngân nga trên đường. Điều cả ba người không thể ngờ rằng, đó là vào lúc ba giờ sáng, cả hai đứa bé kia đều trở lên kì lạ. .................................... Lúc ấy xe đang đi ngang qua một đường hầm xuyên qua núi. Chiếc đồng hồ trên xe vừa nhấp nháy con số 303, lập tức Sình và Khóm run lên bần bật, mắt đảo như rang lạc. A Phong đang thiu thiu ngủ bên cạnh nghe thấy tiếng động lạ bèn giật mình, quay sang bên cạnh. Đường hầm rất tối, nhưng lại là đường hai chiều nên vẫn có thể lợi dụng ánh sáng từ những chiếc xe đi ngược chiều để nhìn mọi thứ xung quanh. Khoảnh khắc ấy, tim A Phong sững lại vì sợ. Tròng mắt của hai đứa trẻ kia đột ngột chuyển sang màu đỏ quạch. Sình và Khóm không khóc nữa mà quay ra cười khành khạch. A Phong chưa kịp lay mụ Sảng dậy thì đã nghe thấy tiếng thằng Sình rít lên the thé “Ba đứa mày... ba đứa mày... sẽ chết không được yên. Tao sẽ nguyền cho chúng mày chết không còn một mảnh xác.” Giọng của thằng bé khàn đặc, trầm trầm hệt như giọng của một người đàn ông. Sảng và Phàm đương nhiên không hiểu tiếng Mông nên hoảng sợ đến đờ người. Đôi tay bám trên vô lăng của gã Phàm run lên bần bật. Sình chưa dứt lời, lập tức Khóm phụ họa theo “Chúng mày.... chúng mày... chết... hự... chết...” Thằng bé vừa nói đến đâu thì từ trong khóe miệng của nó tuôn ra òng ọc những máu là máu. A Phong soi đèn pin vào để nhìn cho rõ thì toàn những cục máu lổn nhổn màu đen sì. Mụ Sảng thảng thốt kêu lên bằng tiếng Trung “Thế này... thế này là sao?” Gã Phàm tuy phải tập trung lái xe, nhưng ánh mắt không ngừng liếc về đằng sau. Mũi hơi nhăn lại vì mùi tanh nồng hòa quyện với mùi thum thủm từ chuột chết từ đâu vẳng lại. Khi chiếc xe vừa mới thoát ra khỏi đường hầm thì tiếng của A Phong vang lên khô khốc “Hai đứa nó chết rồi...” Một bầu không khí nặng nề bao trùm lấy cả xe. A Phong tiếp tục “Bây giờ xử lý thế nào?” Sảng lắc đầu, nói với gã Phàm “Lát nữa đem chôn hai đứa nó đi. Thứ này.... không thể moi nội tạng ra được.” Vừa nghe đến đó, A Phong nuốt nước bọt cái ực. Nó không dám nghe tiếp, chỉ lẳng lặng lấy chiếc chăn bẩn thỉu ở phía sau để trùm lên hai người đứa bé kì lạ kia. Xe đi thêm một đoạn nữa thì quay trở về con đường cũ. Giao dịch thất bại, cuộc hẹn với khách hàng cũng bị hủy ngang. Điều đáng lo hơn cả là hai đứa trẻ trước khi chết đã nguyền rủa cả ba người. ..........................................Suốt những ngày sau đó, Phàm và Sảng bắt A Phong phải kể đi kể lại về những gì mà hai đứa bé đã nói trên xe. Cuối cùng, thằng bé phát bực “Sao mà cháu biết được? Ở bản ngày xưa còn có một ông thầy mo...” Câu nói tưởng chừng như vô tình ấy lại khiến cho hai kẻ buôn người kia suy nghĩ. Vào mùa đông năm ấy, chúng đưa A Phong về nhà gặp lại mẹ đẻ để tìm hỏi ông thầy mo trong bản làng. Để có thể đi đến quyết định cuối cùng này, cả hai đã phải cân nhắc từ rất lâu. Gã Phàm sợ rằng A Phong sẽ thừa cơ để trốn lại, nhưng điều này chưa chắc đã nguy hại bằng việc bị một lời nguyền quái dị treo lơ lửng trên đầu. Phàm những kẻ hay làm ác thì thường sợ bóng sợ gió, lại thêm việc A Phong cũng bị nguyền rủa càng khiến chúng tin rằng A Tú sẽ vì con mà lặn lội nhờ thầy mo trong bản làng đến giúp. Chính vì thế mới có chuyện A Phong trở về tìm mẹ. Nghe xong câu chuyện, A Tú lạnh cả người. Gã Phàm suy đoán rằng, hai đứa trẻ con kia cũng ở trong bản như A Phong. Vì gã bắt được hai thằng bé đi lang thang thất thểu ở trên đường. Khi nghe kể lại như thế, A Tú lắc đầu, quanh bản này không hề có vụ mất tích nào, càng không có gia đình nào sinh được hai đứa trẻ quái lạ như thế. Bản khác cách nơi này vài dãy núi, A Tú cho rằng hai đứa nhỏ kì lạ kia là người của bản bên. Chỉ là suy đoán vậy thôi, chứ thực ra, xuất thân của cả hai đứa ở đâu không quan trọng bằng việc đi tìm ông thầy mo để giải quyết vấn đề này. A Tú tất tả đi tìm thầy ngay trong đêm, nhưng ông cụ đã đi xuống dưới huyện, chưa thấy về. Phải đến mấy ngày sau, A Phong mới gặp được. Vừa nhìn thấy A Phong, ông thầy mo đã ngỡ ngàng như không thể tin nổi vào mắt mình. Đứa trẻ này mất tích đã lâu, người trong bản ai cũng nghĩ là đã bị quỷ tuyết tha đi rồi, sao giờ bỗng dưng xuất hiện ở đây? Mặc dù thắc mắc như vậy, nhưng ông thầy mo cũng chẳng hỏi nhiều. Thứ làm ông thấy tò mò hơn cả là sau lưng A Phong có hai vong hồn lảng vảng. Dù là vong trẻ con, nhưng oán khí lại ngút trời, ngay cả người như ông cũng phải kiêng dè. Ông gặng hỏi A Phong, thằng bé thật thà kể lại. Nghe đến đâu, ông thầy mo lặng người đi vì sợ đến đó. Ông lắc đầu từ chối, đoạn lại nói rằng sức của mình có hạn, chẳng thể nào giúp được. A Tú lộ rõ gương mặt thất vọng, nhưng cũng chẳng biết làm gì hơn. Trước khi quay lưng bỏ đi, ông cụ có quay lại dặn dò một câu “Lời nguyền của người trước khi chết nó ghê gớm lắm. Người ta dành cả oán niệm cuối cùng để nguyền rủa. Chỉ e là....” Mấy ngày hôm sau, chẳng hiểu vì duyên cớ gì mà ông thầy mo chết hộc máu mồm rồi qua đời vội vã. Người trong bản vội vàng làm đáng tang cho ông theo tục lệ. Điều đáng nói là vào buổi sáng trước khi chết, ông còn lẩm bẩm một mình “Thằng bé ấy sau này sẽ chết vì tình. Đến khi chết vẫn luẩn quẩn không yên...” Nói xong ông thở dài, để rồi vài tiếng sau đó ông lìa đời. Cán bộ từ trạm kiểm lâm chạy đến đưa ông lên trên chiếc xe bò để chở xuống bệnh viện nhưng không kịp. Bác sĩ bảo rằng ông bị đột quỵ. .....................................Đột quỵ là như thế nào, người trong bản chẳng hề hiểu rõ. Người ta chỉ bàn tán nhau về cái chết quái dị của ông thầy mo. Ai cũng bảo ma rừng không bắt được ông, chỉ có thể là quỷ tuyết. Còn vì sao có quỷ tuyết xuất hiện thì chẳng ai biết được. Lời bàn tán ấy đến tai mẹ con A Tú, dù chẳng hề nói ra nhưng A Tú hiểu rằng ông thầy mo đang nói đến con trai mình. Ở cái tuổi vô tư này, con nhà người ta còn lo ăn lo ngủ, còn A Phong đã sớm già hơn so với tuổi. Nhiều khi cô cứ nghĩ, con trai mình không giống với một đứa trẻ bình thường. Từ ngày ông thầy mo chết, Sảng và Phàm đi khắp nơi để tìm thầy bói. Hễ nghe tin ở đâu có thầy bói giỏi, cả ba người đều mò đến. Thêm vào đó, A Phong vẫn phải tiếp tục công việc lừa đảo để đem người qua biên giới. Càng về sau, thủ đoạn buôn người của bè lũ thổ phỉ càng tinh vi. Chúng ưu tiên bắt những đứa trẻ con còn nhỏ để dễ dàng cho vào bao tải. Sau đó đi dường vòng qua bức tượng cụt đầu ở trong rừng để đến khu rừng biên giới. Khi đến ranh giới giữa Trung Quốc và Việt Nam, sẽ có người cõng đứa trẻ trên lưng để trốn chui trốn lủi trong rừng. Để cho trẻ không khóc, bọn chúng nghĩ ra cách cho trẻ uống miên dược. Nếu trót lọt thì không sao, nếu gặp bất trắc thì phải thủ tiêu người ngay. Đó cũng chính là lý do ở mạn biên giới vô số những thi hài vô thừa nhận, được an táng qua loa ở ven đường. Rất nhiều lần Phàm muốn bắt cóc trẻ con trong bản, nhưng A Phong không đồng tình. Lại thêm hai cái chết của anh em sinh đôi vẫn sờ sờ ở đó, có chết chúng cũng chẳng dám động tay. Người làng trông thấy A Phong trở về thì lo sợ, nhưng tuyệt nhiên chẳng ai dám hỏi han câu gì. Chỉ thỉnh thoảng có vài người trong đồn biên phòng đến hỏi thăm, A Phong kín miệng không nói nửa lời. Ấy là vì Phàm và Sảng đã đe dọa hai mẹ con, nếu nói ra tung tích của chúng thì cái mạng của cả hai mẹ con cũng chẳng còn. Một ngày cuối năm, cơn mưa giông bất ngờ ập đến, A Phong nhận được tin báo phải đi cùng Phàm và Sảng đến một thị trấn nhỏ gần biên giới. A Phong cảm thấy rất ngạc nhiên, vì từ trước đến giờ bọn Phàm Sảng chưa bao giờ cướp của. Đêm mưa gió hôm ấy, Phàm đứng trước cửa để gọi người trong nhà ra mở cửa. Khi vào được đến nhà, nhân lúc người chồng không chú ý, Phàm đâm một nhát xuyên từ lưng ra đến tim. Người kia chết không kịp kêu một tiếng. Người vợ hoảng hốt định chạy ra ngoài kêu cứu thì bị Sảng đâm một nhát vào ngực, lúc rút con dao ra ngoài, máu tóe lên vào chiếc gương trang điểm kê ngay bên đầu giường. A Phong bước ra đằng sau để tìm kiếm vàng. Theo như lời Phàm kể lại, nhà này chỉ có hai vợ chồng và một đứa con gái, gia cảnh sung túc, chắc chắn có vàng trong nhà. Thằng bé nhìn quanh quẩn bên căn bếp nhỏ xíu đầy bồ hóng, chẳng có gì cả ngoài làn gió thổi thốc vào. Đúng lúc ấy, nó nhìn thấy một con bé con ngồi trong xó ôm theo con chó con. Khoảnh khắc bắt gặp ánh mắt ấy, A Phong cảm thấy có một luồng điện chạy dọc người. Nó đặt ngón tay chạm vào môi rồi khẽ lắc đầu, tỏ ý bảo con bé đừng lên tiếng. Chưa đầy một phút sau, Phàm và Sảng xuất hiện. Cả ba nhìn xung quanh rồi rời đi ngay trong đêm mưa gió. Lúc đi qua hai cái xác, A Phong không khỏi rùng mình một cái. Con bé kia, kể từ đêm nay, đã chính thức trở thành trẻ mồ côi thật rồi. ......................................Những năm tháng sau đó, ánh mắt trong veo nhưng tràn ngập nỗi sợ hãi của con bé cứ ám ảnh lấy A Phong. Vào năm thằng bé 16 tuổi, Phàm bắt được ba đứa con gái định đem qua biên giới để bán vào nhà thổ. Cả bọn trong đám người thi nhau làm nhục ba cô thiếu nữ ấy. Phàm đẩy A Phong vào một đứa con gái, nhưng thằng bé lạnh lùng chối từ. Đám người còn lại cười phá lên khoái chí. Chúng ăn uống no say rồi mê đi trong cơn phê của thuốc phiện. Khi chỉ còn lại A Phong và mấy cô gái không một mảnh vải che thân. A Phong lạnh lùng quay mặt đi, vất cho cả ba một bọc quần áo. Họ định rủ nhau quyên sinh, A Phong lắc đầu “Chết là sự lựa chọn của kẻ hèn nhát. Mấy chị đi đi.” Ba người kia không thể tin nổi vào tai mình. A Phong phát cáu “Đi đi! Bọn chúng nó dậy là chết cả lũ biết chưa?” Cả ba người lúc này mới sực tỉnh, vội vội vàng vàng chạy trốn vào trong rừng. Chỉ còn lại A Phong đứng thẫn thờ nhìn theo trong bóng tối. Cậu đã từng nghe A Phủ được Mị cởi trói cho trong tác phẩm của nhà văn Tô Hoài. Giây phút ấy, A Phong khẽ mỉm cười chua chát “Ai sẽ cởi trói cho mình đây?” Bỗng một cơn nhói đau ở phía sau, cảm giác lạnh buốt xoáy chặt vào tim gan. A Phong lảo đảo quay lại, nhìn thấy gã Phàm đang đứng nghiến răng kèn kẹt. Giọng gã gầm gừ “Thằng chó! Sao mày thả cho chúng nó đi?” A Phong cười nhạt, lê thân tàn đến gần pho tượng cụt đầu. Máu chảy ra càng nhiều, hai mắt cậu càng dại đi. Trước mắt A Phong là căn nhà có cây đào hồng rực ở trước sân, có nụ cười của mẹ, và ánh mắt trong veo của cô bé cậu gặp đêm nào. A Phong thì thầm “Anh sẽ ở Phó Bảng đợi em.” Trời đất bỗng nhiên tối sầm lại. Đêm ấy trời rất lạnh, một hạt tuyết lất phất bay trên thi hài người thanh niên trẻ tuổi.......................................................................Đám ma khô của A Phong diễn ra gần mười lần, nhưng vị thầy mo mới của làng chẳng thể nào tiễn cậu về thế giới của người âm. Mười lần gióng tre tung lên là mười lần giống nhau y đúc. Vào một ngày xuân, không biết rõ năm nào, một đám tang của nữ chiến sỹ công an diễn ra trong cơn giông bão. Đồng đội tiếc thương cô, vị chỉ huy già đứng lặng người trước di ảnh của đứa cháu ruột. Lòng ông quặn đắng. Cuối cùng, vẫn là người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Không ai biết ở dưới gốc cây hoa đào ở xa xa, một chàng trai mặc chiếc áo sơ mi trắng đã ngả màu đứng đợi người thương. Cô gái bước tới, nở nụ cười rạng rỡ như hoa trong nắng. Chàng trai lắc đầu buồn bã “Anh xin lỗi! Anh cũng không ngờ em lại gặp anh sớm như vậy.” Cô gái ngoái lại, nhìn đoàn người ở phía sau, giọng nhẹ như không “Chúng ta đều giống nhau. Đều hy sinh vì người khác.” Cô ngừng lại một chút rồi cúi xuống nhìn chân mình. “Vậy là đủ rồi.” Hai bàn tay khẽ chạm nhau. Trời càng mưa nặng hạt........Hết ngoại truyện A Phong.........Đừng Quên Bỏ Ra Ít Giây Click Quảng Cáo Ủng Hộ Chúng TôiTruyện ma "Đỡ Đẻ Cho Ma" chap 1Truyện ma "Linh Nhi Ác Quỷ" Chap 1Truyện ma Việt Nam "Tang Trùng Tang" chap 1Truyện ma "Vong Hồn Trùng Tang" Chap 1
truyện ma ngủ với người