thâm tình trong mắt anh

Tổ chức hnh nghề luật sư.Đnh chỉ học tập c thời hạn được p dụng trong trường hợp no?Sinh vin c hnh vi vi phạm phải chịu hnh thức kỷ luật đnh chỉ học tập c thời hạn p dụng đối với những trường hợp sau:- Đang trong thời gian bị cảnh co m vẫn vi phạm kỷ luật- Sinh vin vi phạm php luật bị xử phạt t nhưng Người thứ 3 xuất hiện anh mới thấy rõ những rạn nứt trong tình yêu, vậy mà trước đây anh nghĩ nó thật hoàn hảo. 13. Hóa ra để đi đến tận cùng của yêu thương phải đi ngang qua con đường mang tên nước mắt và chia ly. 1.41K subscribers GIÓ ẤM KHÔNG BẰNG ANH THÂM TÌNH NGOẠI TRUYỆN #radio Sau đó Phong Lăng uống sạch thuốc và nước trong chén, lúc ngước mắt lên nhìn anh, cô thấy người đàn ông đang nhìn Vẻ đẹp không phải ở đôi má hồng của người phụ nữ mà nằm ở đôi mắt của kẻ si tình. - Sưu tầm; Em có thể dối anh trong lời nói nhưng làm sao dối được trong ánh mắt. Tình yêu thì không có sai hoặc đúng, chỉ cần trái tim rung động! - Sưu tầm Đôi mắt nhỏ Mỹ Anh cũng lộ vẻ mừng rỡ. Dù sao, có thêm một đứa con gái trong mâm, con nhỏ cũng sẽ vui hơn. Không một đứa đàn em nào được phép tham gia, bởi vậy những con cọp thật sự của trường trại chỉ có thể tạo uy bằng chính lá gan và cơ thể của mình Frauen Suchen Mann Für Eine Nacht. Bạn đang đọc truyện Thâm Tình Trong Mắt Anh của tác giả Nhĩ Đông Thố Tử. Diệp Mông xem như không có gì, để mặc anh tác oai tác muốn bắt Diệp Mông về quê, chồng mới cưới của cô tìm đủ mọi cách, thậm chí đòi ly hôn, gửi giấy báo bệnh hiểm nghèo, vân vân. Mà Diệp Mông không hề quan tâm, một mực ở lại Bắc Kinh lăn A Đúng là một người phụ nữ có trái tim sắt B Hôm nay anh đẹp trai đó đi Bắc Kinh sao?Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Tình Nồng Trong Mắt hay Giấu Em Sâu Trong Thời Gian của cùng tác giả. Rượu nổi tiếng trên mạng của Mỹ, những người đến bar cả năm ai ai cũng biết. Thường thì khi mời bạn uống ly rượu này chính là ám chỉ muốn ngủ với bạn. Thực ra nồng độ không cao, nhưng vì có vị hoa quả nên rất dễ uống, uống liền mấy ly cũng không thành vấn đề. Cho nên đây chính là loại rượu mà mấy tên cặn bã nước ngoài dùng để dụ con gái người ta lên Mông không thường đến quán bar, cũng chưa ra nước ngoài bao giờ, nên không hiểu biết nhiều về loại rượu đã vậy, Lý Cận Dữ quả nhiên là một tay lão luyện trong tình trường, còn biết cả bí kíp dụ gái của trai ngoại quốc. Diệp Mông nghĩ, nếu anh muốn nghiêm túc theo đuổi một cô gái, có lẽ không ai từ chối Mông ngồi trên sofa, chờ anh hát xong. Lúc Lý Cận Dữ đi xuống, âm nhạc cũng đổi thành nhạc sàn, đèn sáng mờ cũng thay bằng đèn ngũ sắc, nam nữ đổ xô ra sàn, bắt đầu nhảy múa điên phút sau là đến phần biểu diễn của nhóm nhạc, Lý Cận Dữ đã đeo ghita lên lưng, đứng bên sân khấu không biết nói gì đó với trưởng nhóm nhạc. Chủ yếu là trưởng nhóm nói, anh chỉ nghe, lâu lâu lại bật cười. Hai người nói chuyện, bỗng ánh mắt trưởng nhóm hướng về phía Diệp Mông, Lý Cận Dữ cũng nhìn theo ánh mắt anh ta, nhưng rất nhanh đã rời đi, nhẹ lắc đầu cười. Trưởng nhóm cũng cười nhẹ, biểu cảm kinh khấu đột nhiên xuất hiện hai cô gái khuôn mặt tỏ rõ ngượng ngùng, bước về phía bọn họ. Trưởng nhóm ngậm điếu thuốc, cười híp mí, không biết hỏi hai cô gái cái gì, chỉ thấy hai cô cúi đầu xuống, cúi đến suýt nữa vùi đầu vào áo. Cuối cùng vẫn lớn gan hỏi lại một câu gì Cận Dữ không nói tiếng nào, lấy điện thoại ra cho hai cô tự quét ra là muốn add Cận Dữ không được xem là ca sỹ chuyên nghiệp ở đây, anh hát cũng hay, cũng chuẩn, ít nhất là có tiềm năng âm nhạc, nhưng không đặt kỹ xảo hay tình cảm dư thừa vào đó, chỉ đơn thuần là hát. Bài hát không thể đi sâu vào lòng người, nhưng ít nhất cũng khiến lòng người ta mềm lại. Khách quen cứ lâu lâu lại hỏi thăm anh, khiến ông chủ cứ hai, tư, sáu là kêu anh đến wechat xong, nhóm trưởng xắn tay áo, chuẩn bị lên sân khấu. Ánh đèn sân khấu lại dịu dàng trở lại, nam nữ bên dưới bắt đầu nhẹ nhàng chuyển động. Xuyên qua đám người, Diệp Mông thấy Lý Cận Dữ vẫn đang ôm cây đàn trên lưng, bỗng dưới ánh sáng, anh quay đầu qua, như thể đoán chắc cô đang nhìn mình vậy, ngoắc ngoắc tay với cô, cũng không đợi cô trả lời, đi thẳng ra cửa sau của Mông uống hết ly rượu trên bàn, mới đứng dậy tiến theo sau, không nhanh không Cận Dữ tựa vào tường, đứng một bên cái thùng rác của quán bar đợi cô, miệng ngậm kẹo sữa, thấy cô đi ra mới vứt giấy gói kẹo vào thùng, cười hỏi cô “Đi đâu? Khách sạn?”Không biết có phải vì tác động của rượu hay không, Diệp Mông cảm thấy tim đập nhanh hơn, như muốn xé rách lồng ngực Mông phát hiện sự tình đã lệch khỏi quỹ đạo mà cô vạch ra từ động trong túi không ngừng reo, có lẽ là Phương Nhã Ân. Vừa nãy lúc anh đang hát, hai người có gửi wechat cho Mông lấy điện thoại ra nhìn, có đến cả chục cái tin nhắn chứ chẳng chơi.[Fang Cậu nói Lý Cận Dữ mắc chứng trầm cảm?][Fang Mông Mông, tớ biết cậu rất để tâm về sự ra đi của mẹ mình, nhưng mẹ cậu đúng là đã tự sát. Dù trước khi bà ấy mất thực sự có gọi điện cho cậu, nhưng báo cáo khám nghiệm tử thi năm đó và tất cả những kết quả giám định khác chỉ có thể chứng minh là mẹ cậu tự sát.][Fang Tớ có thể hiểu được sự đồng cảm, xót thương cậu dành cho Lý Cận Dữ. Nhưng tớ khuyên cậu đừng đụng vào cậu ta. Cậu cũng nói cậu ta vừa nhìn đã biết chưa trải qua cuộc trị liệu chính quy nào, có lẽ cậu ta cũng không biết mình bị mắc chứng đó.][Fang Cậu nói tình trạng của cậu ta và mẹ cậu năm đó rất giống nhau, vậy cậu có biết không? Cậu rốt cuộc là động lòng vì vẻ ngoài, thực sự muốn giúp cậu ta, hay là muốn thông qua cậu ta để xem rốt cuộc bệnh tình năm đó của mẹ cậu có nghiêm trọng như lời pháp y nói không? Nếu là vế sau thì cậu quá tàn nhẫn rồi.]......Diệp Mông không nhắn lại, không nói gì, chỉ tắt wechat đi. Dưới ánh đèn mờ, cô mở ứng dụng gọi taxi, nói với anh “Vậy đến Như Gia ở gần đây đi.”Khóe miệng Lý Cận Dữ cong lên, không nói ngọn đèn trước con hẻm hắt ánh sáng lên đỉnh đầu hai người, xung quanh là túi nilon rác và đống đồng nát không biết bao giờ mới được thu dọn. Trừ những thứ này ra, khung cảnh vẫn rất đẹp, hai người cứ im lặng đứng như vậy, thực sự là đẹp đôi không xe cách họ còn 1km, Diệp Mông ghi nhớ biển số xe, cất lại điện thoại vào túi, thuận miệng hỏi “Em trai xem ra kinh nghiệm rất phong phú?”Lý Cận Dữ dựa vào tường, nghe vậy cong môi cười, ngậm kẹo, liếc nhìn cô lãnh đạm nói “Có gì hay mà hỏi chứ, lát nữa không phải là biết rồi sao.”Nửa phút sau, chiếc xe màu đen dừng lại trước mặt hai người, Diệp Mông là người cẩn thận, còn gọi cả chuyến chuyên Cận Dữ nhai kẹo, nhìn chiếc xe một hồi, bật cười một tiếng rồi ngồi ghế sau, trào phúng “Con người cô cũng cẩn thận thật.”Diệp Mông cũng ngồi ghế sau theo cậu, cười hihi đùa “Lần sau lái xe đến đón cậu nhé.”“Mặt cô cũng dày thật.”Diệp Mông cười không đáp, chỉ vui vẻ ngồi lướt wechat xem bảng đó Lý Cận Dữ lại lười biếng dựa vào ghế sau, nhắm mắt dưỡng thần như cũ, đắm chìm trong nghi hoặc, chị gái này sao càng nhìn càng thấy có tinh thần thế này. Công dụng của Four Loko cơ bản chỉ cần một ly là gục. Hồi đó lúc ở Mỹ, anh bị người ta lừa uống một ly, nếu không phải được bạn nhắc nhở, suýt chút nữa là bị người ta cho lên giường hơi ghé mắt, phát hiện Diệp Mông còn rất hăng hái nhấn like cho bạn bè, cô đúng là quá nhạt, tấm nào cũng đều nhấn like. Giống như người bạn kia của anh, Câu Khải. Anh ghét nhất một điểm ở Câu Khải, chính là cậu ta là một cái máy nhấn like, mà bạn bè chung của hai người lại nhiều, mỗi lúc cậu ta nhấn một cái like hay để lại bình luận là máy anh lại nổ tung vì thông báo. Sau khi thay ID wechat liền đỡ dừng lại trước cửa Như Gia, Diệp Mông đến thủ tục lưu trú cũng không thèm làm, rất thành thục dẫn Lý Cận Dữ đến lướt qua lễ tân, đến tận Cận Dữ ôm lấy ghita chờ Diệp Mông mở cửa. Đứng dựa nửa người vào tường, châm chọc cô “Xem ra kinh nghiệm của cô rất phong phú nhỉ, quen thuộc nơi này như là nhân viên phục vụ ấy.”Diệp Mông liếc nhìn anh, quét thẻ “Vào đi đã.”Cửa dần dần mở ra, Lý Cận Dữ thấy một đôi giày da đã cũ, vừa ngẩng đầu lên, thấy trên giường còn có một người đàn ông khác đang ngồi, liền xoay người đi ra “Tôi không thích 3P.”Vốn dĩ anh cũng không muốn làm gì thật, chỉ muốn dạy cho cô một bài học, để không không dám chọc tới mình ngờ, Diệp Mông nhanh nhẹn giữ anh lại, chân chắn ngang cửa, quay đầu gọi với “Chú Dương! Giúp một tay!”Chú Dương liền từ trong phòng lao ra, nhưng ông chú này gầy yếu như là muốn rụng đến nơi Cận Dữ vừa cao vừa gầy, nhưng dù gì cũng có sức mạnh của một thanh niên. Chú Dương thì mắt đeo kính viễn, nhìn cũng đã quá 60 rồi, động tác trói gà không chặt, lại sợ Diệp Mông bị thương, chỉ có thể cố gắng gượng hết sức mới kéo được chàng trai trẻ vào Mông dồn hết sức lực chắn ngay đầu cửa, một thanh niên cao 1m84 bị cô ép vào tường. Diệp Mông chỉ cao 1m64, ông chú cũng còn không đến 1m60, chắn ở ngoài cùng, ba người không khác gì icon wifi.“Nhìn không ra cô có sở thích này đấy.” Ghita của Lý Cận Dữ bị vứt xuống đất, lưng ép sát cánh cửa, có chút kinh ngạc cúi đầu nhìn Diệp Mông, cười lạnh “Bỏ tay ra, tôi không có hứng thú đùa với các người.”Hơi thở của anh nhẹ phủ lên đỉnh đẩu cô, cả thân người đều là mùi hương của anh, mang vị thơm mát, rất lạ Mông trước đây chưa từng ngửi qua, nhưng lại không ngờ hương thơm cũng có sức hấp dẫn đến Diệp Mông lúc này đập nhanh hơn, đầu ong ong, như bị phủ một lớp vải mỏng, cô cảm thấy mình không có cách nào nhìn rõ chàng trai anh tuấn trước mặt. Chỉ có thể cảm thấy hơi thở của anh, hình như là do tác động của rượu, đến nhịp tim cũng đập nhanh chưa từng thấy.“Lý Cận Dữ, cậu nghe tôi nói.” Diệp Mông cố thanh giọng, rượu này đúng là tác động mạnh, đến cả thanh âm cũng trở nên khàn khàn. Tuy cơ thể cậu cứng như bức tường, nhưng cô lại cảm thấy cả người mềm nhũn như kẹo bông gòn vậy, cả người không tự chủ được âm thanh cũng mềm đi, như đang dỗ con nít “Chú Dương là bác sỹ tâm lý, trước đây là chuyên gia uy tín ở Lục Viện Bắc Kinh, chú ấy thực sự là một chuyên gia rất rất giỏi! Thật sự rất uy tín. Những năm này chú ấy luôn làm từ thiện ở trấn chúng ta. Tôi biết nếu nói thẳng cậu nhất định sẽ không đồng ý, nhưng cậu biết vấn đề của mình mà đúng không? Thực ra cậu cũng rất muốn có người giúp mình mà đúng không? Cậu nói chuyện với chú ấy có được không?”Tại sao Diệp Mông nói Lý Cận Dữ rất giống mẹ mình, đó là vì cô có thể cảm nhận được tình trạng của Lý Cận Dữ bây giờ, tuy giống như là nửa sống nửa chết, nhưng đêm hôm đó lúc anh ngồi lơ đãng giải mật thất ở bar, cũng giống mẹ cô năm đó ở nhà tu sửa đồ cổ, trong đôi mắt vẫn còn nhiệt huyết. Cho nên, anh không phải là không còn thuốc hỏi đến mấy lần “đúng không”, đều là để giảm đi trạng thái phòng bị trong anh, thanh âm cũng mềm mại đến tận đáy lòng anh, hóa thành óc cô hỗn độn, chút lực còn sót lại cũng đã dùng hết, một giây sau đã xụi lơ, gục trong lòng anh, vẫn cố chấp hỏi “Lý Cận Dữ, cậu nghe hiểu không?” Nói xong liền ngã vào lòng Cận Dữ theo bản năng ôm lấy anh dựa vào cánh cửa, một tay đút trong túi, một tay ôm lấy eo cô, nhẹ ôm cả cơ thể mềm mại như mèo con của cô vào lòng, cúi đầu nhìn khuôn mặt phiếm hồng trong lồng ngực mình.“Ừm, nghe rồi.” Anh Mông từ từ nhắm mắt lại, mơ hồ đáp lại một câu “Ngoan.”Ông chú đứng phía sau vẫn chưa hoàn hồn lại, đứng ngây ra, Lý Cận Dữ ôm lấy Diệp Mông, bất đắc dĩ chủ động chào trước.“Chú Dương, lâu rồi không gặp.”Dương Bỉnh Chương là bác sỹ tâm lý đầu tiên của anh, cũng là người nhìn anh trưởng thành. Sự ưu tú và nỗ lực từng chút của anh ông đều chứng kiến. Để không ảnh hưởng đến kỳ thi của anh trai, 13 tuổi anh bị mẹ ruột vứt ở trường cấp hai nước ngoài do trường trong nước cử sang, sống một mình đến tận ba năm không gặp, ngoại hình anh vẫn xuất chúng như cũ, ngũ quan sắc bén, đã không còn vẻ ngây ngô, non nớt của thiếu niên. Chỉ có khí chất vô tư của thời niên thiếu là vẫn đó, ánh mắt cũng vẫn trong suốt như xưa. Câu nói “đã lâu không gặp” bâng quơ của anh khiến khóe mắt chú Dương sớm đã hoen đỏ.“Cận Dữ, cháu gầy đi nhiều rồi.” Diệp Mông vừa lên xe, nhìn thấy tin nhắn “ừ” lãnh đạm của Lý Cận Dữ, tâm tình không hiểu sao bỗng phấn khởi hẳn lên, như thể trong lòng mình có chú cá nhỏ đang nhảy nhót rất sung sướng. Ai nói tình chị em không hạnh phúc chứ, chọc ghẹo bạn trai đúng là quá hạnh phúc, chỉ có ai phải đứng nhìn hai người show ân ái mới là không hạnh phúc thôi.[Mông Có cần kịch bản không? Em lập tức gửi anh ngay.][LCD Không][Mông Được rồi, 5 phút nữa, đến ngay.]Diệp Mông vừa lái xe vừa để cảm xúc miên man, lát nữa phải giãy dụa một chút, dù cho bạn trai mình rất mê hoặc lòng người, đã hôn rồi thì không thể nào kháng cự lại, nhưng ít nhất hôm nay, cô phải miễn cưỡng phản kháng một chút để tăng độ kích thích, có nên tặng anh ấy một cái tát như trong phim không nhỉ?Quên đi, Lý Cận Dữ chắc chắn sẽ tưởng cô điên rồi. Hơn nữa cô cũng không nhanh hơn hay chậm hơn, vừa đúng 5 phút, xe Diệp Mông đã đỗ trước khu nhà, còn nhấn còi báo cho Lý Cận Dữ biết rằng cô đã đó cô xuống xe, đi dọc theo mái hiên màu xám trắng. Thời điểm này đúng là náo nhiệt, khắp nơi trong con hẻm đều là sạp hàng, hai ba người ngồi lại với nhau, cắn hạt dưa nói chuyện phiếm, chơi cờ, ai ai cũng là người già tinh thần khỏe mạnh, không thấy một khuôn mặt thanh niên trẻ tuổi nào. Chỉ có một người khác loài kia thôi. Diệp Mông vừa rẽ qua, một con cá khô đâm thẳng vào mặt cô, hầy, ở đây còn có người lấy cá khô ra làm kiếm luyện thái cực quyền cơ đấy. Vẻ mặt ông lão lúc này rất nghiêm nghị, không vui với sự xuất hiện của cô ở đây, trừng mắt nhìn cô, rồi đứng thẳng dậy, tung chiêu quét ngang bắt cô nhường Mông cẩn thận nhích đến khi Diệp Mông mang tâm trạng kích động đến tận trước cửa nhà Lý Cận Dữ mới phát hiện cửa nhà anh để mở. Có một bà cụ đang đứng trước nhà anh, Lý Cận Dữ mặc bộ áo quần ở nhà sạch sẽ, một tay đút túi, một tay đưa hành cho bà, ngẩng đầu thấy cô đứng ở cửa lớn nên không đóng cửa lại, trực tiếp xoay người đi bà cụ đi rồi, Diệp Mông mới tiến vào rồi khóa luôn Cận Dữ lết đến ngồi trên sofa, đầu đội tấm mền màu xám, nhìn như người còn chưa ngủ đủ, không tỉnh táo cho đóng lại, căn phòng rất tối, rèm cũng luôn bị kéo chặt, chỉ có một chút ánh sáng le lói tiến vào từ sau vườn, khiến căn nhà u ám được nhận một chút tia sáng. Trong nhà rất ẩm, tường cũng loang lổ, đồ đạc còn có mùi mốc lên. Nhưng chỉ cần Lý Cận Dữ vẫn ngồi ở đó, cô cứ cảm thấy nơi này như là thiên Mông bước đến, vừa ngồi xuống đã lấy tấm mền trùm lên nửa người anh, chỉ chừa lại đầu tóc lộn xộn và cặp chân dài miên man. Diệp Mông đau lòng xoa xoa đầu anh “Bảo bối, còn buồn ngủ à?”Lý Cận Dữ cuối cùng có chút sức lực, cúi đầu ừ một tiếng, rồi cởi chăn trên người xuống, cong người, mắt mơ màng lấy điếu thuốc từ trên bàn lên, cúi đầu châm lửa, nhả khói như sương. Đầu óc anh dường như cũng tỉnh táo lên đôi chút, ánh mắt cũng đã không còn mơ màng nữa. Anh một tay kẹp thuốc một tay cầm bật lửa bật lên bật xuống không ngừng, hơi nghiêng đầu, đôi mắt ủ rũ mà thâm tình, bất động nhìn Diệp Mông thật Mông bị anh nhìn thất thường như vậy, tim đập thình thịch, cướp lấy điếu thuốc trong tay anh, dập đi “Mới ngủ dậy đừng hút thuốc, em bóc quả quýt cho anh nhé?”Lý Cận Dữ lúc này ngoan đến lạ, “ừ” một tiếng, ngón tay vẫn chơi cái bật lửa, im lặng chờ cô bóc Mông nhìn ngọn lửa nơi đầu ngón tay anh, vừa không tập trung bóc quýt vừa hỏi “Anh học đâu ra kiểu chơi bật lửa đó thế?”“Mỹ.”“Ồ. Còn từng sống ở Mỹ nữa? Xem ra nhà anh không phải giàu bình thường đâu nha.”Lý Cận Dữ cười cười miễn cưỡng, thực ra anh nghĩ, nếu Diệp Mông biết anh ở Mỹ sống mấy năm người không ra người, có còn dám ức hiếp, trêu ghẹo anh như hôm qua không?Có điều hổ nằm yên lâu ngày, rồi cũng sẽ nhầm tưởng bản thân là giả vờ làm con ngoan trò giỏi nhiều năm như vậy, thật ra bản thân vẫn luôn không hiểu, rốt cục con người ở Mỹ mới chính là anh, hay một Lý Cận Dữ da trắng mắt to ngây thơ ngoan ngoãn mới là anh. Hoặc có lẽ, trời sinh anh vốn đã có hai tính cách trái ngược. Nếu không thì tại sao Lý Lăng Bạch lại nói anh là mầm mống tội ác cơ chứ?Lý Cận Dữ không đáp, vứt bật lửa sang một bên, có chút lười biếng kéo cô qua, cúi đầu hôn lên môi Mông bỗng cảm thấy sai sai, nhẹ đẩy anh ra “Không phải kiểu đó nha bảo bối, có kêu anh dịu dàng như thế đâu, anh không biết cưỡng hôn à? Kiểu rất dữ dội tàn nhẫn ấy, mặc kệ tất cả, không có tính người. Nào, em làm mẫu cho anh xem.”Lý Cận Dữ ngồi thừ ra, bất động nhìn cô, không nói gì, nhấc tay lên, ý bảo cô làm Mông thầm thở dài một hơi, sao lại tìm ra một tên khù khờ trong chuyện hẹn hò thế Mông vừa thất vọng nghĩ vậy, vừa rất thô bạo kéo anh nằm xuống sofa, hai tay nắm lấy cổ áo anh, kéo sát vào người mình, bất chấp tất cả cắn lên môi anh, đầu lưỡi tiến vào trong, nhắc nhở “Mở ra.”Lý Cận Dữ rất nghe lời mở miệng Mông trợn trắng mắt “Lý Cận Dữ, anh anh anh anh anh ăn tỏi!!!”Lý Cận Dữ cười đến không ngưng được, ôm cô vào lòng, đoạn này Diệp Mông cũng không cần diễn nữa rồi, thật sự muốn đẩy anh ra cho bằng được. Lý Cận Dữ mặc kệ, siết chặt cô vào ngực, tay nắm lấy cổ tay cô, không hề khách khí chiếm lại thế chủ động, xoay người đè cô lên sofa, Diệp Mông nghiêng đầu trốn nụ hôn của anh, Lý Cận Dữ cắn lên cằm cô một cái, máu huyết trong người Diệp Mông như đông lại, chỉ nghe anh trầm thấp nói một câu “Trốn cái gì?”Diệp Mông tê tái cả người, đầu như muốn nổ tung, để sống sót chỉ còn cách liên tục cầu xin “Bảo bối, anh đi đánh răng đi được không....”“Không được.” Anh vùi đầu vào cổ căn phòng mờ tối, hai người cận kề tiếp xúc, yên tĩnh, không một tiếng động, đến mức có thể nghe thấy tiếng chổi loẹt xoẹt ngoài đường, Diệp Mông bị đè lên bởi một người đàn ông thân hình cao lớn, cảm thất máu huyết sôi Cận Dữ vẫn lạnh lùng, thản nhiên, ngón tay miết cằm cô, hai mắt nhìn nhau, đưa hơi thở lại gần, mang theo giọng nói mơ màng vừa tỉnh ngủ “Nói em sai rồi.”“Em sai rồi, bảo bối.” Diệp Mông dịu giọng, thổi vào tai anh.“Gọi “anh à” đi.”Diệp Mông kê cổ lên sofa, lộ phần cổ trắng nõn, tóc dài xõa ra trên sofa, mắt ươn ướt, không biết là vì lúc nãy sợ quá, hay vì nhìn bộ dáng mạnh mẽ chiếm lại thế thượng phong của anh mà cười ra nước mắt, cô chớp chớp mắt, ngoan ngoãn nhận sai “Em sai rồi, anh à.”“.............”Lý Cận Dữ xoay người đi xuống, vừa mang dép lại vừa mắng “Quá thiếu khí phách.”Lý Cận Dữ đi đánh răng tiện tay khóa luôn cả cửa phòng tắm. Diệp Mông ôm cánh cửa, rất không giữ giá gọi “anh anh anh anh anh” liên hồi. Lý Cận Dữ tắt nước, vừa ngậm kem trong miệng vừa ra mở cửa, dựa vào bồn rửa tay, vừa đánh răng vừa lãnh đạm nhìn cô “Im đi được không, không biết còn tưởng con chó nhà anh biến thành gà rồi.” 1Diệp Mông cười vui vẻ, không thèm quan tâm lời anh nói “Hôm nay chúng ta sắp lịch thế nào đây ta?”Anh súc miệng xong, đáp “Em nói xem.”Diệp Mông bước đến, ôm lấy eo anh, cằm vùi vào lồng ngực anh, ngẩng đầu nhìn anh nói “Em chỉ muốn ở nhà với anh nguyên một ngày, chỉ cần ôm như thế này là được rồi.”Tay đánh răng của Lý Cận Dữ ngừng lại, cũng không đẩy cô ra, để cô ôm thoải mái. Còn hơi nâng tay lên, quay đầu để súc miệng, mặc kệ bọt kem đánh răng còn vương trên khóe miệng, mở vòi nước ra vừa rửa bàn chải đánh răng và cúi đầu nhìn cô, cười cười “Lúc em ở cạnh mấy người bạn trai trước, cũng dính lấy họ thế này sao?”Diệp Mông lắc đầu “Em chỉ thế này với anh thôi, anh tin không?”Có quỷ mới tin. Lý Cận Dữ cất bàn chải vào ly, cười châm chọc “Em nghĩ anh có tin không?”Lý Cận Dữ về lại phòng thay một bộ quần áo khác, còn cố ý khóa cửa lại. Diệp Mông nhìn bộ dáng cẩn thận đề phòng này của anh, suýt chút nữa cười đau cả bụng, ở bên ngoài không nhịn được đùa anh “Nói thật với anh, tổ tiên em là sư phụ phá khóa đấy, mấy cái loại khóa này của anh không phòng được em đâu, lúc nào em cũng có thể phá ra cho anh xem, tin không?”Người bên trong không thèm để ý đến cô, mấy giây sau, cửa lại mở. Lý Cận Dữ mặc một chiếc áo nỉ đi ra, rõ ràng còn chưa mặc xong, vừa mở cửa vừa chỉnh lại áo, cổ áo ngoài còn xộc xệch đè lên cổ áo sơ mi trắng bên trong, mang đến hai lớp áo, phòng ai vậy chứ.“Em không sợ bị anh đánh, thì cứ cạy cửa đi.”Phòng anh rất nhỏ, không có chỗ ngồi, một cái tủ to, hai giá chất đầy sách, còn có cả chiếc đàn điện lẻ loi nằm trong góc nhìn không ăn nhập gì với căn phòng. Lý Cận Dữ ngồi trên cái ghế bên cạnh đàn điện, Diệp Mông chỉ đành ngồi trên giường đối diện đàn điện, hai người vừa hay lại đối diện Mông phát hiện điều kỳ lạ nhất ở chàng trai này, chính là cứ thay bộ đồ khác là cả người lại nhìn có tinh thần hẳn lên. Bất kể có mệt đến thế nào, đầu tóc có rối đến bao nhiêu, nhưng cứ rửa cái mặt rồi lộ ra vầng trán cao là đã thấy có tinh thần hẳn, khung nền đen càng khiến khuôn mặt anh trắng lên, lộ ra yết hầu sắc tai bên phải sáng lên, nhưng vì làn da trắng lạnh mà nhìn vừa vô lại vừa gọn gàng, trong sạch. Con người này đúng là cứ tùy ý chỉnh lại bề ngoài thôi cũng đủ khiến người ta kinh ngạc rồi. Đồng hồ trên tường tích tắc từng tiếng Cận Dữ lười biếng dựa vào tường, chân thả lỏng, nhìn cô một hồi, chắc là cảm thấy vô vị quá, mới mở đàn điện tử lên đánh “BOOM BOOM BOOM” ba tiếng, gọi cô hoàn hồn “Định cùng nhau ngồi giết thời gian như này thật à?”“Ngày mai em lên thành phố rồi, anh không muốn nhìn em nhiều hơn một chút à?” Diệp Mông chống tay lên giường, nói với anh.“Nhìn nhiều hơn thì em sẽ không đi nữa chắc?”“Anh không muốn em đi à?” Diệp Mông lộ vẻ ngạc nhiên vẫn vui mừng “Thế mà anh không nói sớm.”Lý Cận Dữ bình thản dựa vào tường, không nói lời nào, đầu ngẩng lên, vì giá để đàn cao nên anh cứ phải ngẩng lên nhìn cô thật lâu, ánh mắt như tinh cầu màu đen, vô cùng thâm trầm cứ thế nhìn Mông cảm thấy thật thần kỳ, rõ ràng bản thân là một người phụ nữ có chính kiến, hoàn toàn không phải kiểu người tùy tiện, làm gì cũng có giới hạn của bản thân, trong lòng không biết là có ngọn đuốc hay nước thánh, mà trong ánh mắt luôn có sự kiên định không gì cản cứ ở trước mặt anh, cô lại lộ ra vẻ người phụ nữ nhỏ bé. Nhìn như không cam tâm tình nguyện bị anh nắm trong lòng bàn tay, nhưng lại cứ luôn dễ dàng bị anh nắm giữ. Lý Cận Dữ nói “Anh nói anh không muốn em đi, em sẽ không đi sao?”Diệp Mông bước đến, vụng về gõ một giai điện lên đàn, Lý Cận Dữ cố gắng lắm mới nghe ra được là “twinkle twinkle little star”.Ngữ khí đĩnh đạc của cô lúc này như bị áp chế trong tiếng nhạc, nhưng lại vô cùng chân thành “Thì cũng không phải công việc quan trọng gì lắm, số tiền tiết kiệm của em cũng có thể nuôi sống bản thân hiện tại, cùng lắm thì thi vào một cơ quan nào đó trong trấn, nếu anh thật sự không muốn em đi, chắc chắn em sẽ ưu tiên anh trước mà, bảo bối.”Lý Cận Dữ cười, lấy cái tay đang đánh đàn của cô ra “Thôi được rồi, em cứ đi làm ở thành phố đi. Anh cảm thấy bây giờ như thế cũng rất tốt, vẫn nên từ từ phát triển. Hơn nữa bà cũng sắp bắt đầu hóa trị đợt hai rồi, anh cũng không có thời gian suốt ngày ở cạnh em giết thời gian.”Sự thất vọng của Diệp Mông không nằm ngoài dự kiến, cô biết Lý Cận Dữ cậu nhóc này vô cùng kiêu ngạo, nhất định sẽ không mở miệng kêu cô ở lại. Hơn nữa, trong lòng Lý Cận Dữ, bà là người quan trọng nhất không ai sánh bằng, cô không chừng còn chưa quan trọng bằng con chó vàng ngoài Mông trầm ngâm hồi lâu, tự châm cho mình một điếu thuốc, tỏa khói lượn lờ trong căn phòng nhỏ, hỏi anh “Có biết hát tiếng Quảng không?”“Muốn nghe bài gì?”“Tùy anh.”Tiếng Quảng của anh cũng rất chuẩn, Diệp Mông cảm thấy nên thu hồi lại câu nói ngày trước rồi, không phải anh hát không có cảm xúc, mà là lười mang cảm xúc vào bài Mông phát hiện Lý Cận Dữ thuận tay trái. Ngoại trừ ăn cơm bằng tay phải, lúc anh ôm cô, lúc anh đánh đàn, đều ưu tiên tay trái. Anh đánh đàn rất qua loa, nhưng ít nhất là hát nghiêm túc. Lý Cận Dữ không cúi đầu nhìn nhạc phổ, dùng một tay tấu lên. Cả người lười biếng dựa vào tường, mắt cũng mơ màng, nhưng lúc nhìn cô, ánh mắt ấy lại thâm tình đến lạ, đây chính là ưu thế bẩm sinh của anh. Nếu không phải Diệp Mông từ lâu đã cảm nhận được sự vui thích khi hẹn hò cùng cún hoang thì đã không cố chấp với tình chị em thế này Mông bị ánh mắt thâm tình của anh hấp dẫn, hoàn toàn sa vào ánh mắt đó. Còn thêm cả việc không biết anh có cố ý hay không mà hát bài “Born to be wild”, nhìn vô cùng gợi cảm. Ánh mắt cô không thể rời khỏi người anh, dứt khoát ôm chân ngồi xuống đất, chìm đắm trong ánh mắt anh. Không biết tại sao, Diệp Mông cảm thấy không khí như ngưng lại, bốn bề như có mũi kim, bất cứ lúc nào cũng có thể đâm lên da cô. Dưới ánh mắt khiến người ta muốn trầm mê, muốn nghẹt thở kia, cô cẩn thận hấp thụ lấy hơi thở của đối phương.“Vẫn cứ biết rằng, tình yêu khiến ta không còn ngày mai, tình yêu như con sói đói, miệng lưỡi có ngọt ngào đến mấy, thử bước vào trò chơi của nàng rồi sự thật sẽ bị phơi bày, tình yêu như con sói đói, hà tất phải ôm lấy rồi say đắm, nàng chắc chắn sẽ tặng ta một vết thương để làm kỷ niệm....”Tiếng nhạc đã dừng rất lâu, căn phòng yên tĩnh không tiếng động, chỉ có tiếng chim hót, như nghe được cả tiếng tuyết trắng rơi xuống, đọ sắc cùng mùa xuân. Hai người họ như hai lữ nhân cô độc, cũng giống như hai du khách dạo chơi trên ngân hà xa lánh thế nhân, cuối cùng cũng tìm được sự an ủi giữa hiện thực, nói cho tất cả những người đang trầm luân giữa thế tục, bọn họ giống Mông đứng ở góc tường, hút một điếu thuốc, giữa làn khói mờ mịt, cô nâng cằm anh lên, như dùng hết tất cả những dịu dàng xưa nay chưa từng có đặt một nụ hôn lên môi anh. Căn phòng yên ắng bỗng chốc nóng lên như lò sưởi, chỉ nghe thấy tiếng hôn phát tiết giữa hai khí tan rã, hai người vẫn lao vào nhau, an ủi cho nhau.“Lý Cận Dữ, em không đùa giỡn anh.” Cô nâng mặt anh lên, vừa hôn vừa nói.“Ừ.” Anh hôn đáp lại.1 Chữ anh 哥 phát âm giống tiếng gà kêu. Chuyện, chuyện, chuyện này quá kích thích ấy thuần thục như vậy, nhất định không phải là lần đầu tiên. Đám con gái thấy cõi lòng lạc lõng, hoang mang nghĩ ngoài yên tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy, mọi người nhìn nhau như thể vừa nhìn thấy trai đểu ghẹo gái trong truyền thuyết, hơn nữa nhìn như muốn nuốt trọn Diệp Mông.“Xem như tớ bại hoại rồi đi, cơ mà Thai Ương Ương, cậu nghĩ cách lắp một cái camera ở nhà anh ấy đi, tớ không muốn bỏ lỡ cảnh ấy.” Một cô nhóc lòng đau nhức nhối Minh Tiêu vừa nghe xong đã mắng “Mấy đứa con gái các cô chỉ cần là trai đẹp thì bỏ qua tất cả hả??”.........Chưa dứt lời, tiếng lạch cạch vang người nín thở, mở to mắt, màn hình đột nhiên đen kịt. Thôi xong, bị phát hiện rồi. Quả nhiên, một giây sau, Thai Ương Ương đã nghe tiếng động vang lên từ căn phòng. Đầu cô lúc này thầm chửi thề một câu rồi vứt ngay điện thoại xuống sofa. Dù khung cảnh bọn họ vừa thấy rất đáng phẫn nộ, thậm chí muốn tiến vào giáo huấn Lý Cận Dữ một trận, nhưng nhìn lén thì cũng không vẻ vang thế mọi người đồng lòng tản ra, người giả bộ ngủ, người giả bộ chơi game, người giả bộ nướng thịt, chỉ có Câu Khải là vẫn ngồi trên sofa hút đã nướng xong, trên bàn là mấy xiên thịt thơm phức. Thai Minh Tiêu bất chợt kinh hãi nhìn em gái mình đang thò tay vào thùng rác nhặt ra một miếng cánh gà vừa mới rơi vào đó. Thai Minh Tiêu đang muốn mắng em mình thiểu năng thì cửa sau lạch cạch mở ra, anh ta lập tức nằm rạp xuống đất giả bước chân đến gần, Thai Minh Tiêu cảm giác bụng mình nong nóng, anh ta không dám nhúc nhích, chỉ có thể lấy tay sờ sờ, là camera, còn đang nóng Ương Ương vừa cầm miếng gà lên, ngây ngốc nhìn người đàn ông trước mặt. Quả nhiên là quá kịch liệt, trên môi anh ấy còn vết son của chị ấy kìa. Hình như cổ cũng có. Chị ấy cắn sao? Ôi, có khi nào sắp đến đoạn gay cấn rồi không? Cô tự phỉ nhổ mình vô liêm sỉ, nhưng phải công nhận muốn xem cảnh tiếp theo quá Cận Dữ mặt không biểu cảm, sơ mi vẫn xuệch xoạc, có điều cúc áo trước ngực đã gài lại. Anh đút một tay vào túi quần, một tay đưa về phía Thai Ương Ương “Đưa điện thoại cho anh.”Thai Ương Ương không dám hé răng, ngoan ngoãn đến sofa lấy điện thoại đưa cho Cận Dữ mở điện thoại xóa dữ liệu xong, vứt lại cho cô, đút hai tay vào túi quần “Có copy vào đâu không?”Thai Ương Ương thành thật đáp “Vẫn chưa kịp copy.”Lý Cận Dữ ừ một tiếng rồi xoay người rời đi. Lúc đi ngang qua Câu Khải, nghe anh ta lạnh lùng hỏi một câu châm chích “Lý Cận Dữ, cậu không giải thích gì sao?”Ai nấy đều dồn mắt về phía hai người, chắc không ai ngờ một người kiệm lời như Câu Khải lại hỏi thẳng đến thế, tay Thai Ương Ương bỗng đổ đầy mồ hôi, cô sợ hai người đánh nhau, theo bản năng quét mắt nhìn vào trong căn phòng kia, chị ấy không ra giúp anh ấy sao?Lý Cận Dữ cúi đầu nhìn Câu Khải, nhìn anh không giống người vừa bị bắt quả tang chút nào, ung dung hỏi lại “Giải thích cái gì? Anh là chồng cô ấy sao?”Thai Ương Ương thầm nghĩ Ban nãy, kể cả hai người có ở trong đó làm đến bước cuối cùng thì có lẽ giờ này đi ra anh ấy vẫn sẽ điềm nhiên, sẽ lãnh đạm như thường ngày, mặt không bao giờ biến sắc. Giống như một bức tượng vậy, không ai nhìn ra được bất cứ cảm xúc nào của anh. Thai Ương Ương thật sự tò mò, anh ấy có biết ghen không, có giận ai không, có đánh nhau không? Có từng nhớ ai đó đến phát điên không?Lý Cận Dữ lấy tay lau đi vết son trên khóe miệng, giống như vừa đánh nhau xong, chậm rãi lau máu đi vậy. Cúi đầu nhìn vết son trên tay, nói “Chẳng có gì để giải thích cả, chỉ là kiềm chế không được nên hôn chị ấy thôi. Tôi cưỡng bức đấy, chị ấy rất yêu chồng mình, không hẳn là ngoại tình với tôi.”Câu Khải “.............”Thai Minh Tiêu nghe ù ù cạc cạc, thốt lên một câu “Cậu thật sự thích Diệp Mông à?”“Cũng tạm được, bình thường.” Anh vừa nói vừa lau sạch vết son trên cổ, nhìn như thể đúng là bình thường thật. Sau đó anh lại đút hai tay vào túi quần, bày ra dáng vẻ tôi cái gì cũng không thích hết, nhưng vẫn vô cùng phong độ nhắc nhở một câu “Tôi chính là con người như thế đấy, thấy người đẹp thì cũng sẽ để ý, muốn bàn tán thì bàn tán, muốn chửi thì chửi tôi là được, đừng chửi chị ấy. Nếu không, gặp ở Cửu Môn.”Mẹ kiếp, đây chính là vua của trai đểu!.......Hai người lái xe về thành phố. Cây bạch dương hai bên đường thẳng tắp như một dãy thị vệ, ngày qua ngày thẳng mình đón gió. 5 giờ sáng, trên đường không một bóng người, yên tĩnh lạ thường, không có tiếng ồn áo náo động, đèn đường thay bằng ánh nắng ấm áp của mặt đường chỉ có xe của hai người chầm chậm tiến vào thành phố, vào đến trung tâm rồi thì xe lại hòa mình vào dòng chảy tấp nập của ngày này chỉ mới 5 giờ rưỡi, Diệp Mông nhìn người đàn ông ngồi ở ghế phụ đã im lặng suốt dọc đường, hỏi một câu “Anh thật sự không biết phòng có camera? Vừa nãy Lê Thầm mới nói với anh?”Cả đêm qua Lý Cận Dữ không hề chợp mắt nên có hơi buồn ngủ, dựa vào thành ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe cô hỏi vậy, cũng không mở mắt, giọng nói pha chút khiêu khích “Thế nếu chị đã biết rồi, sao còn để anh hôn? Em cố ý chứ gì?”“Anh đừng có nói linh tinh.” Vì cả buổi tối bão xe quá high mà cô hoàn toàn quên mất chuyện này, Diệp Mông bất lực đánh vào vô lăng “Nói thật, chắc em già rồi, nên lúc anh tiến vào được mấy giây em đã lờ mờ nhớ ra chuyện gì đó, xong anh ôm em, thế là đầu óc em trống rỗng.”Lý Cận Dữ mở mắt, làm ra vẻ kinh ngạc nhìn cô “Sức hút của anh lớn vậy á?”“Thôi đi, đã sàm sỡ người ta còn giả bộ ngây thơ.” Diệp Mông trừng mắt nhìn anh “Có phải anh cố ý không không? Anh biết chuyện Thai Ương Ương sẽ tỏ tình, chứng tỏ anh nghe thấy chuyện Lê Thầm nói với em.”Lý Cận Dữ cười cười, đưa tay vặn nhỏ âm lượng radio, vẻ mặt hờ hững, nhưng thành thật vô cùng “Thật sự không biết, lúc em gọi đến nói muốn bão xe xong, đầu óc anh không còn tiếp thu được chuyện gì nữa hết. Lê Thầm nói gì anh cũng không nghe vào đầu, anh biết Ương Ương sắp tỏ tình....”“Ừm, Ương Ương.” Diệp Mông thản nhiên liếc anh một cái.“Thai Ương Ương.” Lý Cận Dữ ho một tiếng, nghiêm túc nói “Biết con bé tỏ tình là bởi vì Thai Minh Tiêu nhìn rất không bình thường, nên anh đoán.”.............Xe chầm chậm tiến vào Phong Hối Viên, Diệp Mông tìm nơi đỗ xe, nghĩ một hồi rồi nói “Hay là cứ công khai cho rồi, em sợ bọn họ hiểu lầm anh.”Lý Cận Dữ vừa tỉnh ngủ, đầu óc còn mơ màng, dựa vào thành ghế từ từ hé mắt, giọng nói mang theo sự uể oải “Không hiểu lầm em là được. Anh không sao cả.”Diệp Mông im lặng hồi lâu, cầm điện thoại lên “Không được, em phải gọi cho Thai Minh Tiêu, nếu không lỡ bọn họ cho rằng anh là người thứ ba thì làm sao?”Lý Cận Dữ rút điện thoại khỏi tay cô, vứt ra ghế sau. Anh cởi dây an toàn, nghiêng đầu qua, mặt vẫn đang ngái ngủ, nhìn cô, ngoắc ngoắc Mông nghiêng đầu qua, hai người nhìn nhau. Tối qua Lý Cận Dữ không ngủ nên nhìn rất mệt mỏi, hai mắt nhắm rồi lại mở, chậm rãi nói “Anh vì chị mà làm người thứ ba, không kích thích sao?”Mặt trời đã lên cao, cây thạch lựu nhà Lý Cận Dữ đâm chồi, vươn ra ngoài bờ tường, hấp thụ ánh sáng buổi sớm. Có lẽ vì điều hòa mà kính xe nổi lên một lớp sương mờ, còn đọng thành nước chảy Mông kinh hãi, thốt lên “Bảo bối, anh biến thái à?”“Ừ, còn có thể biến thái hơn nữa kia.”“........Thế để em là người thứ ba của anh nhé, muốn thử không?”Lý Cận Dữ cười không dừng được “Anh không định công khai, nhưng cũng không muốn bọn họ hiểu lầm rằng em đang ngoại tình, chuyện hôm nay hoàn toàn là ngoài ý muốn. Nếu không phải lúc đó anh bị em chọc tức thì chắc chắn đã nghe thấy Lê Thầm nói gì rồi, anh mà biết phòng đó có camera thì anh đã không vào theo em. Bọn họ có bàn tán chắc cũng tầm hai ngày, anh không tìm em nữa thì Thai Minh Tiêu và Câu Khải chắc cũng sẽ tin anh nhất thời kích động mà thôi. Cho nên những ngày này, nếu chị có nhớ anh thì cũng phải nhịn thôi.”“OK.” Diệp Mông bị thuyết phục Cận Dữ ôm cổ cô kéo về sát người mình, vừa hôn vừa nói “Ngoại trừ chuyện vụ án mẹ em ra thì anh còn nắm giữ 15% cổ phần, mẹ anh sẽ không chịu để yên đâu. Nhà anh bây giờ rất loạn, anh không muốn kéo em vào. Đợi chuyện này qua đi rồi, em muốn gì anh cũng đều cho em.”Diệp Mông bị ép hôn, đứt quãng nói “Em hiểu suy nghĩ của anh, anh chỉ muốn bảo vệ em.”......Thực ra Lý Cận Dữ không hiểu dùng miệng và dùng tay thì có gì khác biệt, chỉ là có lần anh nghe Thai Minh Tiêu nói, phụ nữ bằng lòng dùng miệng thì chứng tỏ cô ấy thật sự yêu đây lúc Diệp Mông không đồng ý chuyện này, có lúc anh còn cố ý kiếm cớ đòi hỏi. Nhưng giờ Diệp Mông đồng ý rồi, anh lại cảm thấy không chân thực, bắt đầu làm bộ làm người vừa vào cửa đã tiến thẳng đến Mông chưa hôn được bao lâu đã quỳ xuống. Lúc đó Lý Cận Dữ phải kiềm chế lắm mới thốt lên được mấy chữ trầm đục “Hay là thôi đi.”Diệp Mông mặc kệ, vẫn quỳ xuống, đang muốn cởi thắt lưng của anh thì bỗng thấy bồn tắm lớn phía sau chân anh lộ ra một cái đầu. Cô hoảng hồn suýt chút nữa là hét lên thất thanh nhưng kịp trấn tĩnh lại, kéo kéo tay Lý Cận Dữ, ý bảo anh nhìn ra phía Cận Dữ chống tay ở cửa, quay đầu nhìn lại, giọng nói bình tĩnh, trong như nước “Cậu ở đây làm gì?”Tình cảnh dạo này của Châu Vũ khó mà kể hết bằng một câu, Lương Vận An muốn lợi dụng cậu ta làm dây dẫn tìm đến “Dẫn Chân Đại Sư”, biến Châu Vũ thành nội gián. Châu Vũ mấy ngày nay được Lương Vận An dẫn đến những nơi “Dân Chân Đại Sư” có thể xuất hiện. Ai ngờ mệt đến nỗi ngồi giặt áo quần mà ngủ quên trong bồn tắm. WC nhà Lý Cận Dữ rất rộng, dưới bồn tắm còn có bậc thang bước lên nên vừa vào không ai chú ý đến người nằm trong ra Châu Vũ cũng chưa nhìn thấy gì, mơ màng tỉnh giấc, gãi đầu bước ra ngoài “Ông chủ, chị Diệp Mông, chào buổi sáng.”Hai người dựa vào bồn rửa mặt nhường đường cho cậu ta đi ra. Diệp Mông nhìn bóng lưng cậu ta, hỏi một câu “Sao cậu ta lại gọi anh là ông chủ? Đừng nói anh kêu cậu ta làm việc cho anh chứ?”Trong một ngày mà bị người khác cắt ngang chuyện tốt những hai lần, Lý Cận Dữ nhịn không nổi nóng, trong lòng khó chịu. Anh cúi đầu đeo lại dây lưng, liếc mắt nhìn cô “Nếu không việc gì anh phải cho cậu ta ăn ở miễn phí trong nhà mình chứ?”Đợi tiếng đóng cửa vang lên, Diệp Mông lại ôm cổ anh, véo mặt anh, huơ huơ “Hay là về phòng anh nhé?”“Ừm.”“Anh còn muốn không?”“Muốn.” Anh cúi đầu, rầu rĩ nói......Phòng của Lý Cận Dữ vẫn gọn gàng như cũ, vẫn là chiếc giường sẫm màu cùng máy tính lớn đặt đầu giường, ngoài ra còn có một chiếc vali để lúc nào cũng có thể dọn đồ rời đi nhanh chóng. Quả nhiên anh không định ở đây lâu thể mềm mại của Diệp Mông nhẹ nhàng như gió xuân, dán giữa vách cửa và cơ thể cứng rắn của người đàn ông, cô ôm chặt lấy cổ anh, hôn lên, Lý Cận Dữ một tay chống ở cửa, một tay ôm eo cô, cúi đầu hôn Mông đang chuẩn bị quỳ Cận Dữ bỗng dùng một tay kéo hai tay cô đặt lên đỉnh đầu, tay khác kéo váy cô xuống, bất ngờ hôn sâu, Diệp Mông có cảm giác anh có điều gì muốn nói nên theo bản năng mở mắt cửa chưa kéo lại, ánh mặt trời ghé vào chiêm ngưỡng màn xuân sắc trong phòng, ánh nắng dừng trên lưng Lý Cận Dữ, tất cả những lỗi lầm trong khoảnh khắc này như đều được tha thứ. “Chị à,” Lý Cận Dữ dừng lại, đầu gác lên vai cô, ánh mắt nhìn xuống dưới sàn nhà, dừng một hồi, tự giễu nói “Anh yêu em.”Vừa nói xong, anh đã ngẩng đầu lên, như là thăm biết có phải tại anh nói quá nhanh hay là quá nhỏ không, mà vẫn mang theo một sự kiêu ngạo, không thâm tình như trong tưởng tượng, nhưng lại mang theo sự bất chấp và thẳng thắn của một thiếu niên, khiến tim cô rung Mông không biết phải hình dung ánh mắt anh lúc này thế nào. Thực ra ánh mắt Lý Cận Dữ xưa nay vẫn như đang cất giấu sự mạnh mẽ của thiếu niên, trong đáy mắt của anh, không có sợ hãi, càng không có sự hèn nhát. Ngược lại đó là sự ngạo nghễ, khiến người khác cảm thấy anh độc lập giữa thế giới này và khí phách thiếu niên trong anh chưa bao giờ cạn.“Nếu mẹ anh lợi dụng em để bắt anh làm điều gì đó, thì cái gì anh cũng sẽ làm.” Anh dừng lại một hồi, yết hầu lăn lăn, tránh mắt đi, như đang muốn khóc “Kể cả có giết người, phóng hỏa.”Còn ai quan tâm đến sắc xuân lan tràn này. Quán ăn này rất đông người, sau tiếng thét kinh thiên động địa kia, đừng nói đến đám Kiều Mạch Mạch, ngay cả những khách hàng không liên quan đều quay đầu lại nhìn hai người họ. Phục vụ cũng mang theo ánh mắt tò mò không kém bưng đĩa sủi cảo nóng hổi lên cho vị “trai đểu” Cận Dữ thong thả dựa vào ghế, hệt như một tên đang nợ đào hoa thật, vẫn tư thế ta đây tung hoành tình trường đã lâu, tay lấy chai nước tương trên bàn qua, cũng không quên hỏi cô “Có cần ớt không?”Diệp Mông cảm thấy sau này hai người họ không thể cãi nhau được, vì Lý Cận Dữ đã nắm được bài của cô rồi, tất cả chỉ dựa vào mỗi mình tâm trạng của anh. Nghĩ vậy, cô cũng nhập vai luôn, nắm lấy cánh tay anh, khóc thút thít nói“Anh chạm rồi, anh chạm rồi, hai người còn chụp ảnh nữa, huhuhu. Anh là đồ đểu cáng, em ở nhà tận sức tận lực chăm sóc bà và em gái, anh thì lại ở bên ngoài cùng người con gái khác.”Lời vừa thốt ra, Lý Cận Dữ thực sự bị miệng người ngoài phỉ báng cho hết lời, nhận lấy cả chục cái trừng mắt. Quần chúng xung quanh không ngờ đến, có điều trong cái hóng hớt còn phóng ra cả ánh mắt ngưỡng Cận Dữ nghe xong đen mặt, có cần diễn sâu để nói xấu anh như vậy không. Anh vốn đang nhàn nhã nhét một miếng sủi cảo vào miệng, nghe đến đây, lập tức bỏ xuống, nửa thật nửa giả uy hiếp “Thiếu đòn phải không?”Diệp Mông tựa như trúc trong rừng, kiên định diễn tiếp vai này “Em phải chia tay anh thôi, nhưng anh trả lại 50 vạn em gái anh nợ em cho em đã. Em gái anh vừa hay đang ở bên kia đúng không? Em đi nói thẳng với con bé luôn.”Kiều Mạch Mạch cúi đầu, ngoảnh mặt làm ngơ. Cô hình như đúng là có vấn đề. Hai tên đó vừa thanh toán xong chuẩn bị rời đi, Diệp Mông đã rất nhanh nhẹn chạy đến túm lấy Kiều Mạch Mạch, cười hề hề nói với bọn họ “Hai vị đại ca, xin chờ một chút.”Kiều Mạch Mạch bất ngờ bị Diệp Mông kéo lại, cuối cùng cũng có chút cảm giác, tê tái ngẩng đầu nhìn cô, đáy mắt khô như biển chết bất chợt lóe lên tia bối rối, phản ứng đầu tiên là muốn trốn Mông khẽ gõ lên cổ tay cô, ý bảo cô đừng hoảng Mạch Mạch cứng thân cô bé lạnh ngắt, như một bộ xương khô không còn mạch máu nào. Tim Diệp Mông cũng đập thình thịch, như thể đang nắm phải một cành cây khô không còn sức sống. Diệp Mông sợ hai tên kia nhìn ra sơ hở, trực tiếp nói với cô bé “Kiều Mạch Mạch, chị và anh em chia tay rồi, vì thế xin em trả 50 vạn cho chị.”Cả một buổi chiều, Kiều Mạch Mạch bị hai tên tự nhận là “thợ chụp ảnh” người mẫu cơ thể uy hiếp cô chụp những tấm ảnh không đường hoàng, bọn chúng vuốt ve trên người cô kêu để tìm cảm hứng, rồi đe dọa không nghe lời sẽ công bố những bức ảnh nhạy cảm bọn chúng ép buộc cô chụp, giở mấy trò BDSM Body shaming làm nhục thân thể trên người cô bé.... cô kinh hãi, hoảng sợ, thét chói tai trong vô Mạch Mạch không hẳn là một cô gái bảo thủ, cũng từng yêu qua nhiều người, cũng tương đối phóng khoáng, cho nên lúc đầu bạn trai tìm cô, cô thoải mái đồng ý, người mẫu cơ thể cũng được xem là một nghề hái ra tiền. Ai ngờ gặp phải hai tên biến thái, trong hai chiếc máy ảnh kia đều là ảnh của Mạch Mạch toàn thân tê tái, nhưng cô vẫn cảm giác được, Diệp Mông đang nắm lấy tay cô, nhẹ gõ ba là ám hiệu giữa cô và anh họ, trước đây lúc cùng anh họ chơi thoát khỏi mật thất, hai người đã giải được một mật mã, viết tắt là sợ, anh ở Mạch Mạch khống chế cho toàn thân thôi không run nữa, thấp giọng nói “Em không có tiền.”Diệp Mông bình thản, cười cười “Không có tiền, thế thì em không được đi, bây giờ chị không muốn ở cạnh anh em một phút một giây nào nữa, ngay lúc này, chúng ta nói rõ ràng hết với nhau, tiền em nợ chị rốt cục khi nào em mới trả?”Kiều Mạch Mạch nhìn quanh một vòng, không thấy Lý Cận Dữ, trong lòng có hơi hoang mang, lại sợ liên lụy đến Diệp Mông, chỉ đành lắp bắp nói “Em..... em lát nữa.... còn có việc.”Diệp Mông hướng ánh mắt về phía hai tên kia, cố gắng cười đến ngây thơ, nói với Kiều Mạch Mạch “Rất xin lỗi em, chị đành báo cảnh sát thôi, tiền anh em với em nợ chị, chị chỉ đành nhờ cảnh sát xử lý vậy. Đừng trách chị không niệm tình cũ, là do thằng anh của em đểu quá.”“Không cần báo cảnh sát,” Một trong hai tên kia bỗng lên tiếng “Tôi và người anh em này ra sau ngõ hút điếu thuốc, hai người mau mau nói chuyện tiền bạc cho nó rõ ràng đi.”Hai tên kia nói xong đi về phía ngõ, tên hơi lùn tính cảnh giác rất cao, lâu lâu lại quay đầu nhìn Diệp Mông, nghi ngờ “Sẽ không xảy ra chuyện chứ anh?”Tên cầm giá chụp ảnh nói “Xảy ra chuyện mày không biết chạy à, chắc sẽ không sao đâu, Kiều Mạch Mạch thiếu tiền như vậy, nó không dám nói gì về chúng ta với cô kia đâu, tự cắt đường sống của mình, trừ phi nó không muốn ở lại trấn nữa. Yên tâm đi, làm ngành này thì làm gì có đứa con gái nào trong trắng đâu, cứ trông chừng chúng, nếu có tình huống xấu thì chúng ta cứ chạy trước. Sau này quay lại xử chết con đ* thối Kiều Mạch Mạch.” Nói xong, mắt y lóe lên một tia tàn nhẫn.“Con đ* thối.” Tên lùn cũng mắng theo một tên đứng ở ngõ, vừa mắng người vừa hút thuốc, thuốc vào trong phổi khiến tinh thần chúng phấn chấn, ánh mắt dần lộ rõ vẻ thô tục, mắt lóe lên màu xanh lục, như hai kẻ ẩn nấp trong bóng tối chờ thời cơ đi săn. Tên lùn đạp một chân lên tường, thô lỗ nhổ nước bọt “Haha, không biết con kia có làm không nhỉ, dáng người của nó đỉnh hơn con Kiều Mạch Mạch nhiều, điện nước đầy đủ, còn có cặp đùi kia, vừa bước vào là em để ý ngay. Lần sau, phải tìm một đứa dụ nó đến.”Diệp Mông cầm điện thoại mở máy tính tính toán, rất nghiêm túc nói với Kiều Mạch Mạch 50 vạn đó nếu phân ra trả theo kỳ thì bao lâu mới hết nợ, mỗi kỳ phải trả bao bộ dạng nghiêm túc của cô, Kiều Mạch Mạch không khỏi sinh ra cảm giác hình như mình nợ chị gái này 50 vạn thật, cô nhìn xung quanh “Anh em đâu?”Diệp Mông không ngẩng đầu lên, lướt lướt điện thoại “Không biết, chắc là về nhà ngủ rồi cũng nên.”“Thế chúng ta ngồi đây làm gì?”“Đợi.”“Đợi cái gì?”Diệp Mông cúi đầu nhìn thời gian “Đợi đến 7 giờ 45, đợi mấy bà cụ ở quảng trường khiêu vũ xong.”Đây là ngõ hình chữ L, dài đến cả cây, đuôi L dẫn đến cửa sau của một hộ gia đình giàu có, nhưng sau này hộ này chuyển đi Quảng Đông, cả khu trở thành bãi đất trống, kết quả mấy năm trước lại có một người chết ngay chỗ đó, chủ đất cho rằng khu này có điềm nên niêm phong lại cửa sau, thành ra chỗ này trở thành ngõ cụt, bên trong cũng không lắp ở hộ dân cư đối diện con ngõ thì có lắp camera, có thể thu lại được toàn bộ phần I của chữ L, bên trong không có người ra, người bên ngoài đi vào nếu dò camera sẽ nhận diện được vô cùng rõ Cận Dữ lười biếng dựa vào bức tường cuối ngõ, một tay đút túi, một tay nhặt quả bóng chày không biết từ đâu ra, đập lên đập xuống dưới đất, có vài người qua lại rồi trả lại sự yên ắng cho con hẻm, chỉ có thể nghe thấy tiếng quả bóng đập xuống đất, nhưng không thấy tên kia nghe được tiếng bóng, hoang mang.“Anh, anh nghe thấy không?”“Có người đập bóng ở phía sau thôi mà, mày hoảng cái gì. Có tật giật mình à?”“Em không giật mình, tuy là chúng ta chưa làm gì đến mức xấu xa, nhưng con đ* thối đó mà tìm cảnh sát thật thì mấy tấm ảnh mình chụp đó, cũng rắc rối lắm.”“Sợ thì mày đừng có làm!” Tên kia mắng một câu, cười khinh bỉ “Vừa nãy không phải cũng lớn mật lắm sao, còn muốn dụ dỗ con kia mà?”Tên cầm chân máy chêm thêm một câu “Yên tâm, chỉ là vài tấm ảnh, không sao đâu.”7 giờ 45 phút, Lý Cận Dữ vẫn thản nhiên, ung dung đập bóng, cuối cùng liếc nhìn thời gian, con hẻm vang lên đủ tiếng tạp âm, chắc là các bà cụ đang rời khỏi quảng qua một phút nữa, lúc này người tập trung đông nhất, các bà chen chúc nhau xuyên qua con ngõ, có thể vừa vặn che kín camera, nhưng anh vẫn chú ý đến góc quay.“Sự đông đúc của các bà cụ em có thể hiểu, dù gì các bà cũng ưa thích chen chúc đi cạnh nhau, nhưng dựa vào chiều cao của các bà, có thể che được anh em sao?” Kiều Mạch Mạch giác Diệp Mông cho rằng không thể, nhưng Lý Cận Dữ nói có thể, anh nói được thì tức là được, chắc anh đã tính toán kỹ góc độ rồi. Có điều năng lực quan sát của Lý Cận Dữ vẫn làm Diệp Mông kinh ngạc, dù gì không phải ai cũng có thể nhớ được chuẩn xác thời gian nghỉ ngơi tập luyện của các bà cụ và góc độ của camera. Anh bình thường chắc rảnh lắm, cái tiểu tiết này mà cũng soi ra được.“Kiều Mạch Mạch, em muốn báo cảnh sát không?” Diệp Mông nhìn cô, Mạch Mạch ngây người, như thể không ngờ Diệp Mông sớm đã nghĩ ra, chua chát nói “Hai người đều đoán ra rồi?”Diệp Mông khoanh tay, dựa vào ghế “Những người có mắt nhìn ở đây chắc đều đoán ra được hai tên kia giở trò. Chỉ có điều bọn họ không muốn tự chuốc phiền phức, anh ấy là anh trai em, anh ấy cũng hết cách.”Kiều Mạch Mạch rốt cục cũng hiểu được ý đồ của hai người họ, tốn công tốn sức giả vờ cãi nhau trước mặt mọi người, lại lợi dụng các bà cụ đi tập về để tránh camera. Nếu không phải vì nghĩ cho thể diện của cô, hai người họ cứ trực tiếp báo cảnh sát rồi thong thả đợi cảnh sát đến xử lý. Nhưng nếu làm vậy, chắc cô không còn mặt mũi nào mà sống ở đây nữa rồi?Môi Kiều Mạch Mạch nứt nẻ, như dính chặt lại với nhau, hồi lâu mới mấp máy môi nói “Anh em dẫn họ vào ngõ là để xóa ảnh sao?”“Chứ chả lẽ đánh bọn họ một trận chắc? Cái thân thể yếu đuối của anh em chịu nổi sao?” Diệp Mông cúi đầu nhìn thời gian, gõ gõ lên bàn “Có điều phải dùng thủ đoạn đặc biệt một chút, chỉ đành che camera lại. Chị đi lái xe đến đây, chắc anh em cũng sắp ra rồi.”“Người anh em, cậu nói thật sao? Cậu thật sự có đường?”Hai tên kia ngậm thuốc, nhìn nhau không dám tin, tên cầm chân máy thuận tay đưa cho Lý Cận Dữ một điếu thuốc, anh không nhận, tay vẫn đút vào túi, dựa người vào tường, lơ đễnh đập bóng, cười cười “Có, biết web đen không?”Tên cầm chân máy nói “Biết, nhưng không rõ mấy tên khách hàng trên đó có đáng tin không?”“Nói thế này, bình thường các ông tiếp xúc với khách hàng đều qua qq, wechat, là tên thật hết, nên kiểu gì cũng bị bắt. Chỉ có web đen mới đảm bảo, vì ở trên đó thông tin đều là ảo, phía cảnh sát cũng bó tay.”Có thể nói, web đen có một lượng khách đông đảo, nếu chúng mở một kênh trên đó thì có thể giàu to. Nhưng vòng thẩm tra của web đen cũng rất nghiêm ngặt, đề phòng có cảnh sát nằm vùng thâm nhập lúc nào không hay, thông thường rất khó để mở nguồn tiêu thụ trên web đen, chúng thực ra cũng đang tìm đến con đường điều chúng vẫn cảnh giác hỏi “Sao tụi này có thể tin cậu được?”Lý Cận Dữ cúi đầu mở di động, nhập một địa chỉ giả vào, trang chủ bỗng chốc hiện ra trang web màu xanh, toàn là tiếng Anh, anh nhanh chóng nhập mật mã, đăng nhập vào tài khoản, đưa cho chúng xem ảnh tối qua vừa mua, thản nhiên hỏi “Người anh em, đã tin chưa?”Hai tên kia chậc một tiếng, không ngờ anh trai này cũng xem mấy thứ kích thích lùn nói “Bạn gái cậu đẹp thế mà còn phải đi xem hình à?”Anh hừ một tiếng, cất điện thoại vào túi, dựa vào tường, lười biếng tung hứng quả bóng trong tay “Nếu không phải vì em tôi, tôi thèm quản đấy, con bé đã cầu cứu tôi rồi, hết cách, người làm anh cũng đành làm tròn bổn phận, đúng không?”Như nếu nghĩ kỹ lại, màn giao dịch này cũng không hề lỗ. Kiều Mạch Mạch chỉ là một trong những người mẫu của chúng, Lý Cận Dữ cũng chỉ yêu cầu xóa ảnh cô, đối với chúng mà nói không có thiệt hại lớn. Mà nếu có thể nhân cơ hội này đổi một kênh trên web đen thì có thể mở ra một lượng khách hàng tiềm năng. Dù tên nhóc có lừa bọn chúng đi nữa, thì cũng chỉ là mất đi cô mẫu nhỏ Kiều Mạch Mạch mà thôi, màn giao dịch này, nghĩ thế nào cũng thấy cầm chân máy vẫn còn giữ lại sự cảnh giác cuối cùng “Vậy thế này, cậu giúp bọn này liên lạc mở đường trước, chúng tôi nhất định xóa ảnh cho em cậu.”Lý Cận Dữ cúi đầu cười, vẻ mặt lơ đễnh “Các người không có tư cách nói điều kiện với tôi. Kiều Mạch Mạch chỉ là em họ tôi, không phải vợ mà cũng không phải em ruột tôi, tình cảm giữa tôi và con bé cũng không sâu sắc đến thế, các người xóa hay không, giao dịch hay không, kiếm tiền hay không, tôi sao cũng được.”Woa, đúng là trai đểu chính hiệu. Người xấu thì sợ cái gì, chính là sợ những tên đểu đến mất cả tính người. Lúc này đây, thế chủ động hoàn toàn nằm trong tay Lý Cận Dữ.“Không làm thì tôi đi đây.” Lý Cận Dữ vứt quả bóng, xoay người rời đi.“Đợi chút đã.” Tên cầm chân máy trầm ngâm chốc lát, nghiến răng, thoải mái nói “Xóa, bây giờ xóa luôn, cậu giúp bọn này mở một kênh trên web đen đi.”Tên lùn dường như còn hơi do dự, ngập ngừng nói “Anh! Sao anh biết tên này đáng tin hay không!”Tên cầm chân máy xem như không nghe thấy, lấy thẻ nhớ trong máy ra, trong lòng hạ quyết tâm “Nó có đòi hết ảnh đâu, chỉ có Kiều Mạch Mạch thôi, thế thì dù có bị lừa chúng ta vẫn có hàng khác, đưa thẻ trong máy mày cho nó Cận Dữ cầm hai thẻ nhớ “Sao tôi biết được hai người không sao lại bản khác, Baidu Cloud đâu?”“Đã kịp sao lưu gì đâu, ảnh iếc trong này hết, mấy cái thẻ đều mới đổi, chỉ có mỗi ảnh của em họ cậu.” Nói rồi, y còn mở Baidu Cloud ra, mở cả di động ra “Xóa sạch sẽ rồi.”“Được, đợi tin tức của tôi.” Lý Cận Dữ xoay người rời lùn vẫn thấy tức giận, nói sau lưng anh “Cái thằng đến người thân còn không nhận như nó, anh, chúng ta đừng để bị lừa!”Con ngõ nhỏ rất yên tĩnh, cũng rất sạch sẽ, góc tường không có đồng nát vứt lộn xộn, cả đường là tường lát gạch, góc tường có cây mai vàng, màu vàng kiều diễm, đứng độc lập với xung quanh. Một đóa hoa vàng rơi xuống đất, thanh khiết như một cô gái nhỏ vừa bước ra Mông đã lái xe đến đầu ngõ, lúc Lý Cận Dữ rẽ qua góc ánh đèn xe đã hắt vào, chiếu sáng con ngõ nhỏ đen tối, ánh sáng thậm chí còn hơi chói mắt, hai tên kia nhìn theo bước chân thong thả của Lý Cận Dữ, anh như nhớ ra điều gì đó, bỗng dưng quay lại đi đến chỗ bọn đèn xe chiếu sáng từ phía sau lưng anh, khiến khuôn mặt anh cũng rõ ràng hơn, hai tên kia nhận ra khuôn mặt anh rất anh tuấn, phong lưu, ánh mắt lại một màu lạnh lùn còn chưa phản ứng lại, đã bị Lý Cận Dữ túm lấy cổ áo dí vào tường, hơn nữa còn nhẹ nhàng thay hắn phủi phủi bụi trên vai, cười nói “Thằng không nhận người thân như tao chỉ nhận bạn gái thôi, lần sau còn nhìn chằm chằm vào đùi bạn gái tao xem, có tin tao móc mắt mày ra mà thần không biết quỷ không hay không.”

thâm tình trong mắt anh