vợ à anh sai rồi tha lỗi cho anh

- Tác giả : Mèo Con Tai Cụp [ 貓耳朵 ] - Nhân Vật : Dư Mặc, Liễu Y Nguyệt - Thể Loại : Truyện ngắn, hiện đại, sủng ngược sủng, tổng tài, hào môn thế gia - Tình T Câu truyện này nói về cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ cưới nhau vì hôn ước của hai nhà người chồng tên kim tea đọc truyện vợ à ! anh sai rồi hãy tha lỗi cho anh được đăng bởi mina1310min Đọc truyện Vợ À, Anh Sai Rồi! của tác giả Nguyệt Nhược Du Yên, thể loại truyện Ngôn Tình. Chương 80 80 Tha Lỗi Cho Anh Nhé 18 Cậu Chủ Xin Tha Cho Em . Phan Hồng Tươi. 20 chương. 108819 View Read Chap 20 : Thy Yêu Em, Hoàng Diệp Anh from the story Vợ ÀAnh Sai Rồi Tha Lỗi Cho Anh [CV] by Sunnn0912 (SakuJin_) with 870 reads. misthy, thyanh, lêthyn Khám phá Khám phá Hôm đó trời mưa cô là vợ của hắn Cô bị bắt cùng tình nhân của hắn! Chỉ vì hắn mà cô hi sinh tất cả Chỉ vì hắn mà cô từ … Toggle navigation Doc Truyen Frauen Suchen Mann Für Eine Nacht. Cô đã nằm yên như vậy hai ngày rồi, cô không muốn dậy sao? Anh không thể nhìn cô như vậy được nữa, cảm giác sợ hãi trong anh ngày càng ngày này, anh không hề về nhà, mọi việc đều làm ở bệnh viện nhưng khi nghĩ có ả ở nhà và sức khỏe cô không được tốt nên anh không đưa cô Vợ à, sao em chưa chịu tỉnh vậy? Nhìn em như vậy anh đau lắm - anhNhỏ và cậu bước vào, nghe thấy câu này nhỏ phẫn nộ, nói - Bây giờ anh nói câu này có thấy thừa thãi quá không? - nhỏ- Không - anh- Thật nực cười, lúc cậu ấy còn thức thì sao anh không hề quan tâm cậu ấy đi để bây giờ cậu ấy đang nằm yên ở đây thì anh lại quan tâm dữ vậy - anhNhỏ cười khinh rồi bước lại gần cô mặc kệ anh đang đứng ở để đồ lên cái bàn kế bên rồi quay lại nhìn cô nói - Nguyệt Nguyệt à, cậu mau tỉnh dậy với tớ đi - nhỏNgón tay cô khẽ động đậy, đôi mắt khẽ mở ra, nhỏ bất ngờ gọi Nhất Dương một hồi kiểm tra sức khỏe cho cô Nhất Dương mỉm cười nói - Hiện tại chị dâu không sao rồi - Nhất Dương nói rồi bước với hết quay sang nhìn nhỏ, lên tiếng - Băng...!Băng....Tớ muốn uống nước - đã ngất đi và nằm trong bệnh viện hai ngày nên giọng cô có đôi chút khàn Được - nhỏNhỏ đỡ cô dậy, rót ly nước cho cô uống, uống xong cô quay qua nhìn anh bằng ánh mắt căm thù, anh rất sợ ánh mắt này, giống như anh đã mất đi thứ rất quan Tôi hỏi anh, anh vui rồi chứ? - cô- Nguyệt Nguyệt à, anh...!- anh- Đừng gọi tên tôi, anh vui lắm rồi đúng không? - cô- Anh không có...!- anh- Anh cầm con dao lên giết tôi luôn đi - cô- Anh không thể làm như vậy - anh- Sao không thể, con anh anh còn giết được mà - cô- Anh...!- anh- Anh ở đây làm gì, anh đi về với Hạ Giang của anh đi, tôi không cần sự thương hại của anh, đi đi - cô- Anh không thương hại em, Nguyệt Nguyệt à, anh...!Thật đã yêu em - anh- Yêu sao? Tôi không nói của anh không hề đáng thì mời Lãnh tổng đây về với vợ của mình đi - cô- Em là vợ anh thì hà cớ gì anh phải về - anh- Xin nhắc lại, tôi mời Lãnh tổng ra về với Hạ Giang của anh hôn nhân của anh và tôi từ bây giờ "chấm dứt" - cô- Cậu ấy đã nói vậy thì anh ra ngoài đi - Nhưng...!- anh- Ra Ngoài - côAnh quay lưng bước ra ngoài, nếu cô đã nói vậy rồi thì làm sao anh dám không nghe đây, cô tức giận cũng vì anh, cô đau cũng tại anh, anh làm sao có thể nói gì được nữa, đều anh nên bây giờ mới xảy ra cớ sự như ngày hôm yêu thương cái người phản bội anh và yêu thương đứa con không phải con anh mà anh lại đối xử tệ bạc với vợ anh và làm hại đứa con chưa kịp chào đời của là một người chồng và một người cha anh bước ra cũng là lúc nước mắt cô rơi xuống, lỗi là của cô, cô đã sai, cô không nên chấp nhận cuộc hôn nhân này, cô không nên yêu anh, cô không nên mang thai đứa bé để bây giờ cô đau, cô tổn thương, đứa con chưa chào đời của cô mất đi, cô không thể bảo vệ con mình, đáng lẽ mẹ không nên tạo nên con để rồi để con biến mất khỏi cuộc sống này quá à, mẹ xin lỗi, là mẹ có lỗi, là mẹ không lo lắng nhìn cô, đây là lần đầu tiên nhỏ nhìn thấy cô khóc mặc dù đã nghe hết mọi chuyện từ cô, cũng đã biết cô khóc rất nhiều lần nhưng lần nào cũng là khóc một mình, lúc nào cô cũng chịu đựng một Thiên đi lại chỗ cô, đặt hai tay lên vai cô, nói - Cậu không cần khóc vì tên đó, tên đó không phải người đáng để cậu khóc - Bạch Thiên- không khóc vì Thiên Hàn, tớ chỉ chợt nhận ra rằng tớ đã lầm khi yêu hắn, tớ đã sai khi để con tớ mất đi khi chưa chào đời - cô- Vậy thì hứa với tớ, cậu sẽ không khóc nữa, cậu sẽ tươi cười lên như trước, được không? - Bạch Thiên- Tớ hứa với cậu tớ sẽ không khóc nữa nhưng còn tươi cười thì không chắc chắn sẽ trả mối hận này, không trả tớ không phải Lưu Dạ Nguyệt - cô- Cái gì??? Cậu...!- Bạch Thiên- Từ khi nào...!Mà cậu....!- nhỏ- Từ cái lúc tớ mất đi đứa con - côLãnh Thiên Hàn, anh hãy chờ đó, tôi Lưu Dạ Nguyệt sẽ trả mối hận anh đã tạo nên nỗi thù trong tôi thì tôi xin được đáp trả tim đã lạnh giá của tôi là do anh gây ơn vì đã cho tôi biết thế nào là hận mắt chứa đầy nỗi thù hằn, người ta nói người mẹ có thể làm tất cả vì con, không sai nhưng người mẹ khi đã mất đi đứa con của mình thì họ có thể đánh mất đi bản tính hiền lành vốn có của họ mà đổi thành nỗi hận trong đau có thể làm con người ta thay đổi, đúng vậy, và Nguyệt này sẽ thay lúc đó, anh hãy chờ đi, anh và tôi không bao giờ đội trời chung với nhau họ có thể về với nhau không?. Cô ngồi thẫn thờ ở đó, khóc và cứ khóc rồi cô thiếp đi trong khi vẫn hôm sau, ánh sáng chiếu vào căn phòng tối kia, cô mở mắt ra, đứng dậy vào làm vscn, mở cửa bước xuống nay thì không anh và cô ta thân mật với nhau, chỉ thấy anh đang ngồi đó uống tách coffee, cô ta thì không thấy đúng rồi, hôm qua họ ân ái với nhau kia mà, cô ta làm sao còn sức ngồi đây mà ăn cười nhạt, đi lại chỗ anh, nói " Ngày mai đám cưới rồi, anh nên nhớ lời hứa của mình "" Tôi nhớ cô không cần lo "Ngước mặt lên nhìn cô, anh bất ngờ khi thấy đôi mắt đẹp đẽ lại sưng đỏ lên, cô ta khóc sao" Mắt cô? "" Không sao, chỉ là...!"" Cô khóc? " - anh nhíu mày" Không có " - cô chối" Được rồi, không khóc cũng được cô không cần giải thích nên làm cho mắt cô hết sưng đi, mai diễn ra hôn lễ rồi "" Tôi biết rồi "Trái tim cô ấm áp lên một chút, cô thích anh dịu dàng như thế này mỉm cười, quay người đi về mà ngờ lúc cô đang đi về phòng mình thì gặp cô ta, cô ta nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ " Sao đây, thưa Lãnh phu nhân tương lai, sao lại khóc đến sưng hết cả mắt thế kia? "" Liên quan đến cô? Cô thích chen vào chuyện người khác quá nhỉ? Hạng người như cô tôi gặp nhiều rồi "" Vậy à, nhưng cái thứ xem vào tình cảm người khác tôi khinh " " Ô, thì ra là người thứ ba, tôi còn không biết đây, tôi không sợ giành giựt với người khác để lấy lại hạnh phúc cho riêng mình, tôi tuy không được anh ấy sủng nịnh như cô nhưng tôi không bám anh ấy như cô, Hạ Giang à "" Được rồi, miệng lưỡi được lắm,để coi ai là người anh ấy yêu thương "Hai con người trở thành kẻ thù với nhau chỉ vì muốn người kia thảm bại dưới chân cho dù không được anh yêu cũng không sao bởi cô yêu anh, luôn bên cạnh anh là được lúc cô mệt mỏi, cô sẽ tự động buông ngày hôm sau, mẹ cô sang Lãnh Gia giúp cô chuẩn bị mọi thứ, điều bà không ngờ là trong nhà lại có một người con gái khác, mà người này lại được sự yêu thương của Thiên Hàn, con gái bà thì sao, nó bỏ lơ con gái bà sao" Nguyệt Nguyệt, nói mẹ nghe cô gái đó là ai? "Lam Vi lo lắng hỏi cô con gái của mình." Cô gái đó là người mà anh ấy yêu "" Cái gì? Sao con không cho mẹ biết, mẹ không chấp nhận con gái mẹ bị kiếp chung chồng, mẹ thà phá vỡ lời hứa còn hơn để con gái mẹ chịu khổ "Bà thốt lên, không thể tin nổi những gì mình đã nghe." Mẹ à, con không sao đâu, từ trước tới giờ thứ mẹ không bao giờ phá vỡ quy tắc đó là lời hứa nên con không muốn mẹ vì con mà mất thể sẽ không sao hết đó mẹ, con không chịu kiếp chung chồng, anh ấy chỉ yêu cô ta thôi chứ còn cưới thì sẽ cưới con, mẹ yên tâm "" Nhưng....!"" Con nói rồi, con không sao, con biết tự bảo vệ mình mà "Bà thấy sao mà con gái bà khác quá, con bé sống khép kín hơn trước rất nhiều, nụ cười trên môi cũng biến mất, lúc trước con bé rất hoạt bát, là con cưng của bà vậy mà bây giờ lại phải chịu khổ chỉ vì lời hứa năm xưa bà đã hứa với Xuân thật hối hận, bà đã đẩy con gái mình vào tình huống này, muốn kéo lên thì lại khó, giờ chỉ có thể chấp bộ váy cưới mà anh đưa cho, cô chỉ mỉm cười không nói gì, Lam Vi thở dài, thằng bé này vô tâm đến vậy sao, ngay cả đưa con bé chọn váy cưới cũng không được " Mẹ xin lỗi, Nguyệt Nguyệt à "" Mẹ không cần phải xin lỗi con, con là con mẹ mà, cho dù có chuyện gì xảy ra sau này thì con có thể đứng dậy chống trả được, mẹ yên tâm đi " - cô nhẹ nhàng an ủi Lam Vi Nói xong, cô vào mặc váy cưới lên ngườiĐến bàn trang điểm, trang điểm nhẹ lên gương mặt xinh đẹp ra ngoài cô bước lên chiếc xe màu đen, chiếc xe chạy đến nhà đi vào trong, vào phòng chờ ngồi đó suy nghĩ "Rồi sau này cô và anh sẽ như thế nào đây, yêu hay hận, thương hay lòng yêu anh liệu có sai? ".Chờ một hồi cũng tới giờ làm lễ, khách được mời đã tới, cô đứng dậy đi đến bên cạnh cha nhìn cô mà đau lòng, đứa con gái của ông sao lại tiều tụy như thế cô nắm tay ông theo ông ra ngoài, lúc này tiếng nhạc vang lên, nhiều người nhìn cô mà ngưỡng mộ, vừa xinh đẹp mà lại làm cô dâu của Lãnh Thiên Hàn thì sướng còn gì thấy họ nói vậy cô cười nhạt, đúng là không phải người trong cuộc nên họ không biết gì dắt cô lên lễ đường, đến chỗ anh ông cất tiếng " Ta giao con bé cho con, hứa với ta phải chăm sóc con bé thật tốt "Anh gật đầu, nắm lấy tay cô đưa cô đứng bên cạnh nhưng vẻ mặt anh thể hiện sự chán biết chứ nhưng cô không nói, cô biết anh không bao giờ chấp nhận cuộc hôn nhân này, mãi mãi vẫn xứ bắt đầu nói về hôn nhân, sau khi nói xong, cha xứ hỏi " Lưu Dạ Nguyệt, con có đồng ý làm vợ của Lãnh Thiên Hàn, bất kể giàu có hay nghèo khổ, ốm đau hay khỏe mạnh cũng không thay lòng? "" Con đồng ý "" Lãnh Thiên Hàn, con có đồng ý làm chồng của Lưu Dạ Nguyệt, bất kể giàu có hay nghèo khổ, ốm đau hay khỏe mạnh cũng không thay lòng? "" Con đồng ý "" Có ai phản đối hay không? ".Cả lễ đường im phăn phắt không một tiếng động, không nghe thấy ai phản đối cha xứ nói tiếp " Kể từ giây phút này hai con chính thức trở thành vợ chồng "Kết thúc hôn lễ mọi người trở về khách sạn nơi tổ chức bữa tiệc, tuy cô đi chung xe với anh nhưng lại không hề mở miệng ra nói lời nào, trong chiếc xe lạnh lẽo đến lạ khách sạn, cô bước xuống đi vào trong, anh cũng vậy, cô ta lại đang ở theo anh tiếp rượu các lão đại của bang khác nhau rồi lại tiếp rượu với các công ti lớn mạnh mẹ anh không tới được vì họ đang ở bên Ý để giải quyết chuyện làm mệt mỏi, sáng đến giờ cô đã ăn gì đâu, định kiếm anh thì cô lại bỏ ý nghĩ đó đi khi thấy anh đang chăm sóc Hạ Giang, bỏ mặc một người với danh nghĩa là vợ như nói gì, cô cúi mặt ra bắt taxi về nhà, đi lên phòng, cô đóng sầm cửa lại, cô lại khóc, khóc một nay là ngày cưới của cô nhưng cô lại không được hạnh phúc như những cô gái khác, người ta được chồng mình cưng chiều, sủng tới tận trời còn cô thì tân hôn sao? Chỉ là một đêm như bình thường, nó không phải là đêm mà cô hạnh phúc mà đêm cô đau đám cưới là ngày mà người ta làm nữ hoàng cô thì thiếp đi trong nước mắt giàn dụa, gục đầu xuống đầu gối mà ngủ, cả người cô mệt tàn, anh không thấy cô cũng không đi tìm mà đưa Hạ Giang nhà thì thấy má Lâm đang lo lắng anh mới hỏi " Cô ta có về không? "" Thưa cậu chủ, phu nhân về rồi ạ " Anh gật đầu rồi đưa Hạ Giang về phòng còn anh thì qua phòng cô, mở cửa ra thì thấy cô vẫn mặc váy cưới, mặt gục xuống đầu gối nhưng cô không động đậy hay phát ra tiếng thấy cô như vậy anh thấy con tim hơi nhói, anh đi lại ẩm cô đặt lên bao giờ anh thấy gương mặt cô rõ đến như vậy, nó thật nhíu mày khi thấy giọt nước mắt đọng lại trên khóe mắt cô, cô lại khóc, anh thở dài lắc đôi môi anh hôn lên trán cô, vuốt tóc cô sang một bên rồi mỉm cười đi ra giác vừa rồi của anh đối với cô là gì? Nó không giống với Hạ Giang, lại càng không phải ghét rất ấm áp, anh ấm lòng khi nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của bị gì thế này???. 5 chương 74 lượt xem 4 người theo dõi 2 đề cử 0 Rated Thông tin truyện Mục lục 5 chương Tên truyện Vợ à anh xin lỗi!GTNVCô-Phương Tuệ Nghi tiểu thư lớn của tập đoàn Phương Gia, mẹ mất sớm cha tái hôn với người khác. Cô bị người mẹ kế và em gái cùng cha khác mẹ hành hạ rất cay nghiệt, từ 1 tiểu thư danh giá cô bây giờ không khác gì người ăn kẻ ở trong cái gia đình đó. Cô sớm đã không còn 1 chút hi vọng gì trong cuộc sống cho tới khi gặp anh. Một cuộc hôn nhân chính trị đã xảy ra và số phận của cô sẽ ra sao???Anh-Cố Tử Kì 24 tuổi, CEO tuổi trẻ tài cao của Tập đoàn Cố Thị. Anh đẹp trai,da trắng lại thêm chiều cao m8 nên được rất nhiều cô gái theo đuổi chủ yếu vì cái gia tài khủng kia. Anh rất lạnh lùng là một tên đào hoa, có rất nhiều cô gái đều là qua đường, tình một đêm với anh nhưng họ đều can tâm tình nguyện đơn giản là nếu được anh chú ý thì cuộc sống cũng sẽ sung sướng không ít. Anh bị cha càm ràm vì muốn có cháu nối dõi, anh buộc lòng mua 1 người phụ nữ về làm vợ, dù gì thì cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống của anh..Cuộc hôn nhân của họ rồi sẽ ra sao??? Liệu hạnh phúc có mỉm cười với họ không? - mummy người mặc đồ cho con - nhóc con lớn rồi mà còn không biết mặc quần áo cứ bắt mẹ mặc cho con suốt - con mới 5 tuổi à ~ Cô thở dài xoa đầu Dư Thần - cái gì cũng nói lại mẹ được hết - hihi - lại đây mẹ mặc cho con Cậu bé choàng khăn tắm nhỏ ngay hông mình ngoan ngoãn đi tới chỗ cô. Cô lấy bộ đồ được chuẩn bị sẵn trên giường mặc lên cho cậu bé... - xong rồi đó. Con ra ngoài bảo papa đợi mummy 1 chút mummy thay đồ - dạ mummy Cậu bé lém lỉnh hôn lên má cô 1 cái rồi chạy ra ngoài. Cô khẽ cười rồi lấy đồ đi thay.... Bộ váy hôm nay cô mặc có tông màu là xám tro, cũng không mấy nổi bật. Tóc xoăn nhẹ phần đuôi và được xõa xuống ngang lưng Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác. Khuôn mặt kiều diễm, xinh đẹp chỉ được trang điểm nhẹ lên đó. Khuôn mặt trái xoan đôi mắt to tròn, đôi môi đỏ mọng vốn hồng tự nhiên cô chỉ là đánh 1 chút son lên môi Cô đang chuẩn bị ra ngoài thì chợt quên mất là mình chưa mang hoa tai Cô quay lại bàn trang điểm tìm hoa tai thì tìm mãi tìm mãi mà vẫn không tìm ra cho đến khi hắn mở cửa đi vào - em vẫn chưa xong à ? - em bị mất hoa tai rồi. Anh chờ em 1 chút - hoa tai ? - ừm anh có thấy không ? Em nhớ là hôm qua về là em để trên bàn - anh không thấy hay mặc kệ nó đi. Anh sẽ mua cái khác cho em - nhưng mà bây giờ không có hoa tai thì làm sao đi đây ? - vợ à Cô quay lại nhìn hắn thì thấy hắn cầm trên tay 1 cái hộp. Hắn mở ra là bộ hoa tai và dây chuyền cho cô Cô mặc dù không biết chuyện gì xảy ra hắn lấy ra bộ trang sức đeo lên cho cô - bỏ nó đi dù gì cũng nên có 1 bộ trang sức mới cho em - nhưng mà đó là anh mua cho em - em tiếc sao ? - sao lại không tiếc cơ chứ. Là anh mua cho em mà - vậy bây giờ anh mua cái mới cho em. Giữ cẩn thận Đeo xong cho cô hắn hôn lên má có Đánh giá từ 88 lượt Truyện Vợ À, Anh Sai Rồi! là tác phẩm ngôn tình hiện đại đầu tiên của tác giả Nguyệt Nhược Du Yên. Cô là tiểu thư của Lưu Gia, được cha mẹ cưng chiều, yêu thương hết mực. Anh là một người cực kì lạnh lùng, lãnh khốc, tuyệt tình. Giữa cô và anh có hôn ước nên bắt buộc cô phải chấp nhận cuộc hôn nhân không kết quả này. Liệu cô có chống đỡ nổi những đau đớn và tổn thương này không? Mời bạn đón đọc. Nội dung truyện Chỉ là cô không ngờ, đối với anh cô lại yêu từ cái nhìn đầu tiên để rồi cô lại chịu đau khổ. Khi qua căn biệt thự của anh cô mới biết anh đã yêu một cô gái, và cô gái đó sẽ sống chung một căn nhà với cô. Cô chấp nhận tất cả, cô chịu mọi thủ đoạn của cô ta, cuối cùng cô cũng đứng lên chống lại sự đàn áp và quá đáng của anh và cô ta. Đến khi cô mang thai, chính anh là người làm đứa trẻ chưa chào đời của cô biến mất khỏi cuộc sống này mãi mãi. Cô hận, hận anh nhưng cô lại yêu anh hơn tất cả nên rồi lòng hận thù đó cũng dần dần phai mờ. Cô ra nước ngoài để bắt đầu cuộc sống mới cùng với một người yêu cô thật lòng nhưng cô lại chẳng thể đáp lại tình cảm của người đó. Mọi chuyện sẽ được bắt đầu khi cô trở về...

vợ à anh sai rồi tha lỗi cho anh